Love means never say you be sorry...

2.1.11

Sand


Nghĩa là cát.
Vì là cát, nên không ai nắm giữ được.
Cái kiểu lập luận rất cá tính ấy đã hút lấy tôi và chúng ta thành bạn.
Chỉ là trò chơi của nhưng con chữ, là tiếng nói giọng cười qua điện thoại cách xa hàng ngàn cây số, nhưng một tình bạn sâu sắc đã lớn nhanh như ngọn cỏ sau mưa.
Tôi còn nhớ những đêm thức đến gần sáng mà tỉ tê và hí hố. Những sáng bị lôi cổ dậy kể cho nghe chuyện lăn lộn kiếm sống chốn quê người. Xót xa và thương bạn quá đỗi, nhưng trên hết vẫn là sự khâm phục nghị lực của đứa con miền trung nắng gió.
Lần gặp nhau đầu tiên và duy nhất cho đến mãi bây giờ vẫn vẹn nguyên sau từng ấy năm. Sơ mi trắng, kiệm lời. Nhưng giọng nói thì không thể khác – ấm và trầm.
Sẻ chia thưa dần. Bạn trở về và lao vào cuộc sống. Khoảng cách không còn nhưng không gian và thời gian dành cho tình bạn đã bị nhiều thứ việc và thứ tình khác xen vào.
Để rồi hôm nay nhận ra bạn vẫn luôn ở đấy, lắng nghe, thấu hiều và là chỗ dựa không thể tin cậy hơn.
70.000 kết quả khi tìm lại món quà nhỏ ngày xưa viết tặng bạn. Cứ nghĩ gió đã cuốn đi đâu mất, nhưng nó đã được mang đi gieo trồng ở khắp nơi. Đó là sức lan tỏa đặc biệt của một tình bạn chân thành mà cả tôi và bạn đều không thể tưởng tượng được, phải không?
Đọc lại mà thấy rưng rưng. 6 năm rồi. Thời gian có thể trôi, nhưng nhiều thứ đã ở lại, thật lâu, Sand nhỉ?
------------
VÌ CHÚNG TA QUAN TRỌNG CHO NHAU
Bạn thường bảo tôi là kẻ rắc rối, ưa chuyện và...lãng nhách.
Tôi thường bảo bạn là kẻ bướng bỉnh, khô khan và...lãng xẹt.
Chúng ta thường bảo nhau thật điên khùng khi cố giải bài toán: "Nên tiếp tục không?"....Tối qua nghĩ đỏ cả tóc tôi đã tìm ra đáp án rồi đây _ rằng: "Có! Vì chúng ta quan trọng cho nhau! " . Không tin à? tôi chứng minh cho xem này:

1) Chúng ta cùng ngắm nghía bông hoa thủy tinh này vào một ngày rất đặc biệt, nhớ không? Tôi chưa từng chủ động vỗ vai ai, thế mà tôi đã làm điều đó với bạn! Chúng ta cùng từ chối chọn thời gian và địa điểm cho lần hẹn tiếp theo. Nhưng mỗi khi tôi đến thì bạn luôn ở đấy và tôi biết đó không chỉ là sự tình cờ ...
Vì chúng ta quan trọng cho nhau!

2) Chúng ta đều ghét bỏ sự thua cuộc và tôn thờ sự chiến thắng. Chúng ta tin vào khả năng thay đổi người khác của mình đến nỗi không ai dám nghĩ mình là kẻ thua cuộc. Càng không dám nhận mình là người chiến thắng _ bởi đâu có ai muốn hạ gục đối phương! "Đau hắn, tội nghiệp!"
Chà, rắc rối quá hả? Rốt cuộc ai thắng, ai thua? Thôi, rạch ròi mà làm chi khi tay bắt, nick mừng cả rồi, nhỉ!
Túm gọn là thế này, Vì chúng ta quan trọng cho nhau!

3) Tôi ghét ghê cái giọng "đặc sản" của bạn, vùng đất "hiếm người tốt" nơi bạn sinh ra, và cả những sở thích "quái chiêu" bạn có... Trời ạ! tôi không thích tất cả những gì thuộc về bạn _ Thế mà tai tôi vẫn muốn nghe bạn nói thật nhiều, mắt tôi vẫn muốn xem phong cảnh quê bạn và thỉnh thoảng tôi vẫn cười bọn con trai vì họ có những sở thích không giống bạn ?!?
Bạn cũng chẳng ưa bọn con gái nam tính đùng đùng như tôi, lý sự cùn như tôi, "chẳng hiểu gì về điện mà cũng đòi sửa ống nước" như tôi, và cả không biết mắc cỡ như tôi...Thế mà mãi vẫn chưa thấy bạn rời xa tôi, ít nhất là cho đến lúc này!
Quái thế nhỉ?
À, là vì chúng ta quan trọng cho nhau!

4) Người ta thường dùng hai chữ "hiểu nhau" để diễn tả một một mối quan hệ tốt đẹp. Nhưng tôi thì chẳng biết gì về hai chữ ấy cả. Tôi chỉ biết rằng bạn có thể làm tôi cười dù nước mắt đang vòng quanh, bạn gỡ hộ tôi những nút thắt khó chịu tôi mắc phải, bạn lắng nghe tôi ngay cả khi tôi nói những điều nhảm nhí nhất! Bạn làm tôi nhẹ hẫng chỉ bằng một câu nói: "Khi bạn có chuyện tôi thấy như tôi có chuyện vậy!"
Tôi tự hỏi _ tôi có cần cho bạn? Tôi cũng không biết nốt. Chỉ muốn nói với bạn rằng: "Mỗi khi bạn có chuyện tôi cũng thấy như tôi có chuyện vậy! " . Này này, đừng có bảo tôi bắt chước đấy, chỉ vì cảm giác giống nhau thì cách diễn đạt cũng giống nhau thôi.
Và còn vì chúng ta quan trọng cho nhau!

5)
6)
7)
...........
Có ai đó nói rằng, khoảng cách xa nhất không phải là sống và chết, mà là ở gần nhau lại không hiểu nhau.
Còn tôi nói rằng, khoảng cách gần nhất không phải là một đốt ngón tay, mà là nụ cười trong mắt khi nghĩ về nhau.
Thế nên, dẹp cái thời gian và khoảng cách kia sang một bên đi nhé _ Biết vì sao không?
VÌ CHÚNG TA QUAN TRỌNG CHO NHAU!!!
------------
Cảm ơn nhé, bạn hiền! Vì tất cả chứ không phải chỉ vì chúng ta quan trọng cho nhau đâu.