Áo của mẹ, 30 năm rồi.
Rất giản dị, không hoa văn, không pha lẫn thêm một sắc nào khác.
Mẹ chưa từng mang ra cho mình xem cho đến khi mình tự tìm thấy và mân mê trên tay hàng giờ.
Mình nhớ đến tấm hình mẹ bước bên ba, khép nép tà áo đỏ, vương miện trên đầu và vành môi tươi sáng một nụ cười. Đó là nụ cười của nắng sớm.
Mình tưởng tượng đến hình ảnh đã có thể xảy ra một năm về trước. Có lẽ mình cũng sẽ khép nép tà áo đỏ bên Người, hoa cài trên tóc và cười thật nhiều. Nhưng đó chưa hẳn là nụ cười của nắng sớm, vì mình chưa bao giờ thích màu đỏ, chưa bao giờ thích sự áp đặt. Và có lẽ Người chưa bao giờ hiểu mình đủ để đi xa như thế.
Rồi mình mặc áo cưới của mẹ. Như mặc cả thời thanh xuân và ôm ấp giấc mơ viên mãn của đời mẹ.
Mình nghe lao xao tiếng chúc mừng, nghe cả giọt nước mắt lén rơi xuống của ngoại tiễn con gái xa bờ tìm bến đục, bến trong. Mình nghe tiếng khúc khích cười hồn nhiên của mẹ rớt phía sau cửa chiếc xe đón dâu. Nghe cả tiếng hạnh phúc của mẹ nhảy xổ sang người đàn ông sẽ đi bên mẹ suốt đời và hai sinh linh bé bỏng sắp hình thành.
Chưa ai nói với mình, mặc chiếc áo đỏ ấy là mặc cả một số phận. Và chỉ có trái tim bao dung, quả cảm và hi sinh mới có thể mặc chiếc áo ấy với nụ cười tươi sáng mình từng thấy.
Một sáng nọ, mình đã ướm lên mình sắc đỏ và hỏi lòng, trái tim đã đủ lớn để nuôi dưỡng một nụ cười như nắng sớm hay chưa?
