Love means never say you be sorry...

12.1.11

Miền yêu



Hổm mình về xếp tủ sách.
Cuốn sổ bìa nâu nằm lặng thinh một góc. Nó chứa đựng tâm tình và những thứ quý giá của mẹ.
Cuốn sổ kẹp một tấm thiệp làm tay ở trang cuối. Bất ngờ quá. Mình không ngờ mẹ còn giữ lại. 9 năm rồi còn gì.
Đó là một buổi sáng sài gòn mưa rả rích buồn thiu. Choàng thức dậy thấy mắt ướt sũng và tim đập đau đớn. Trong cơn ác mộng, tay mình rời xa vòng tay mẹ mãi mãi, mình gào gọi điên cuồng và bóng mẹ mờ dần… đó là giấc mơ mình không bao giờ muốn nhớ…
Bên ô cửa sổ nhạt nhòa, mình thấy nước chảy xuôi dòng. Nhớ ra những cuộc điện thoại  vội vàng về xứ mẹ không có câu nào dành cho yêu thương và nhung nhớ.
Rồi nghĩ, nếu không có ngày mai, người đàn ông mắt hí và người phụ nữ có nụ cười buồn đó có biết mình yêu thương họ đến nhường nào…
Lá thư đầu tiên và duy nhất vậy là đã được 9 tuổi rồi…
9 năm từ ngày nước biết chảy ngược dòng…

Miền yêu

Một sớm mai con giật mình tỉnh giấc
Mắt ướt nhòa sau giấc mộng không tên
Bởi niềm hạnh phúc khi mẹ vẫn kề bên
Vẫn âu lo – dù con chẳng còn nhỏ bé…

Đã bao lần muốn nói cùng ba mẹ
Những lời yêu thương nồng ấm từ trong tim
Cứ ngập ngừng mãi… để rồi lặng im
Cử chỉ cũng vụng về… chỉ mong ba mẹ hiểu…

Nhớ ngày xưa… thuở nhà mình túng thiếu
Cơm, áo, gạo, tiền… bao nỗi khó khăn
Mẹ vẫn không quên chăm chút từng bữa ăn
Lo cho đàn con cả những điều nhỏ nhất

Con lớn khôn rồi, mẹ vẫn chưa thôi thao thức
Nhớ thương hoài hai đứa ở phương xa
Bơ vơ quá… một mình nơi đất lạ
Cạm bẫy đời giăng từng bước con đi…

Nhưng mẹ ơi! Chớ lo lắng làm chi
Nghị lực sống – chiếc gương ba mẹ đấy
Con sẽ vượt qua, dẫu gian nan là vậy
Cố gắng hết mình – như ba mẹ ngày xưa!

Uhm… nếu kiếp sau được sinh ra lần nữa
Vẫn mong được đầu thai ở nhà mình
Để dẫu cuộc đời chẳng có ánh bình minh
Con vẫn được ấp ôm trong tình yêu thương của ba mẹ!