
Biển sẽ không còn sóng
Nếu biển hiểu một điều
Từ khi sóng xô tan lâu đài cát…
… dã tràng hóa điên…
(st)
Xa lắm rồi, những ngây ngô ngày cũ…
Biển ơi!
Đã có lần một mình trước biển, em nghe dòng nước mặn chát chảy quanh đôi mắt mình. Vốn đã nhỏ bé, em thấy mình càng trở nên đơn côi khi chỉ có tiếng sóng ầm ì rủ rê em đi cùng chúng. May mà em còn nợ cuộc đời này nhiều quá, biển ạ!
Lúc đó, em thầm ước:
Ước có ai đó nói với em rằng tình yêu có thể tiếp quản tâm hồn ta nhiều đến vậy, hẳn em đã không treo ngược bông hồng tỏ tình ngày đó, để mong nó cũng bất tử như tình yêu tụi mình…
Ước có ai đó nói với em rằng gió phía trời kia mạnh đến mức có thể thổi tung ánh lửa từ trái tim non nớt, hẳn em đã không đi dọc sân bay ngày ấy mà nhủ lòng, em chờ…
Ước có ai đó nói với em rằng hạnh phúc và khổ đau chia đều trong mỗi phút giây khi yêu một người, hẳn em đã giành lấy tất cả phần mệt mỏi ấy và thôi không làm anh lo lắng nhiều thế. Bởi vì anh xa quá… lại chỉ có một mình… và vì em cần thấy anh yêu đời, biết không?
Ước có ai đó nói với em rằng có những quyết định mà khi được đưa ra cũng gây bàng hoàng như một tiếng sét, hẳn lúc ấy em đã không hoảng sợ và bỏ chạy như một người điên. Mà cũng không chắc bây giờ em đã tỉnh, biển à!
Ước có ai đó nói với em rằng tha thứ cho người cũng là tha thứ cho mình, hẳn em đã để yên bàn tay em trong bàn tay anh dịu dàng, cái ngày anh quay trở lại cùng lời hứa sẽ không làm em đau lần nữa…
Ước có ai đó nói với em rằng trong mỗi người chỉ có một người thôi, hẳn em đã biết tin và cho em, cho biển một cơ hội...
Nếu bụt bảo em tham lam quá, và chỉ cho một điều thôi, thì em sẽ trả lời ngay: ước thời gian quay trở lại…
Em không hối tiếc đã quen anh ngày xa xôi ấy, nhưng nếu có thể làm lại từ đầu thì vẫn tốt hơn…
Và em sẽ không buông biển ra như thế…
Gà con của anh!
Anh có nhiều điều ước hơn cả em, nhưng anh không cần Bụt. Vì anh biết chỉ có em mới làm cho chúng trở thành sự thật mà thôi.
Anh từng ước mơ có ai đó xuất hiện để anh thấy ngày cũng có thể trôi nhanh như một tíc tắc. Và em đã đến cùng những nụ cười, sẻ chia… làm anh quên mất đêm là dành để ngủ, vì anh mải đi tới đi lui mong trời sáng, để được gặp em – Điều ước đã thành sự thật!
Anh từng ước mơ em gật đầu đồng ý cái ngày anh dùng hết can đảm mà thổ lộ, rằng em đã khiến anh xao động đến thế nào. Anh sợ mình vội vàng, sợ mình nông nổi mà thành hời hợt trước em. Anh sợ mình bước không nổi nếu ai đó nói một chữ “không”… Thế mà mắt em long lanh, rất long lanh – Điều ước đã thành sự thật!
Anh từng ước mơ cùng em đi dạo trên biển và ngắm ánh sao đêm giăng khắp bầu trời. Và cái ngày em tung tăng đùa sóng dọc bờ biển để mặc gió cuốn tóc tung bay, anh mong phút giây ấy sẽ là vĩnh cửu… Điều ước đã thành sự thật!
Anh từng ước mơ khoảng cách chỉ làm lớn thêm tình yêu chúng mình. Anh không thấy mình đi xa. Những con chữ thay em chăm sóc tâm hồn anh. Anh hạnh phúc khi biết có em yêu anh nhiều hơn từng ngày – Điều ước đã thành sự thật!
Và giông tố đến trong đời khi em không còn là Bụt, gà con ạ!
Anh từng ước mơ em sẽ lắng nghe, sẽ hiểu cho sự lựa chọn của anh. Sẽ tin và cho anh thời gian. Nhưng sao em không còn ở đó, em quay đi vội vàng mà không cho anh cả cơ hội giải thích. Chưa bao giờ anh thấy cô độc thế… Anh không nhớ anh đã sống như thế nào để vượt qua những ngày ấy, những ngày em xa anh. Càng không thể quên những đêm lạnh buốt giá chạy vào rừng vắng chỉ để gọi tên em, và khóc. Thấy không gà con, anh từng yếu đuối đến thế. Anh không còn sức mạnh khi thiếu mất chiếc xương sườn là em bên mình. Và rồi anh đã không chọn con đường ấy, con đường không có em. Anh tin mình sẽ đuổi kịp em ở con đường cũ, con đường tụi mình cặm cụi vẽ cùng nhau ngày xưa. Anh luôn nhắc mình sống tốt để chờ ngày về với gà con!
Anh từng ước mơ em sẽ ở đấy với tấm lòng bao dung, dang rộng vòng tay đón anh trở về cùng sự tha thứ. Nhưng ngày em bỏ lại anh đứng nhìn theo dáng đi lạnh lùng, anh biết nỗi đau kia đã làm tắt mất ngọn lửa cho anh, khiến những gì từ trái tim anh cũng thành vô duyên mất rồi…
Em vẫn bước đi, chỉ là không cần anh bên cạnh nữa thôi…
Anh không quên em được….
Anh phải làm gì, để lại có em, gà con?
.........
Người ta luôn không biết mình có gì cho đến khi mất nó!