Love means never say you be sorry...

19.1.11

Duyên

 
Buông xuống đi, hãy buông xuống đi
Nắm giữ làm chi có ích gì?
Thở ra chẳng lại còn chi nữa
Vạn sự vô thường buông xuống đi!

                                                                                    (Trưởng Lão Thích Thông Lạc)


Có khi lần đầu tiên gặp một người nào đó, nói chuyện với một ai đó hoặc nhìn thấy một hình ảnh vừa hiện ra trước mắt, ta cứ ngỡ đã gặp ở đâu rồi, đã quen từ lâu lắm, và đã từng bước qua trong một giấc mơ nào đấy, thật gần gũi.
Đó là duyên.
Bởi chúng ta đã trôi lăn trong luân hồi từ thuở hồng hoang. Mỗi lần tái sinh ở một kiếp, ta đã gặp gỡ, rồi thành bạn bè, vợ chồng, anh chị em… Đừng tự chất vấn mình và đừng hỏi tại sao khi duyên đến gõ cửa nhà. Chỉ khẽ khàng đón nhận nhau, yêu thương nhau và trả nợ nhau. Sống cho đủ ngọn ngành với nhau ở một kiếp nghĩa là ta đã hoàn thành trọn vẹn sứ mệnh của mình.
Duyên tự sinh ắt duyên tự diệt.
Hợp rồi tan.
Như gom gió thành bão xé toang trời đêm loang lỗ, để biết ánh bình minh đẹp đến nhường nào.
Thì ta ơi, đừng phung phí đời mình trong cơn muộn phiền nữa mà chi. Còn chấp ngã, là ta còn tự đọa mình vào khổ đau triền miên không dứt. Bao dung và vị tha với bản thân mình, là con đường ngắn nhất để yêu thương và tử tế với tha nhân.

--------
Bão đã yên, sóng đã lặng. Ta tìm thấy bình an, nơi tim mình.