Hôm nay Sapa có tuyết rơi.
100 ngày rồi, từ buổi chiều tạm biệt những con dốc dài, và hồn mình vẫn lơ lửng ở những ô ruộng bậc thang xanh mướt ấy.
Mình vẫn thích cái ý nghĩ rằng Sapa là một cô gái H’mông có nét duyên ngầm không lẫn đi đâu được. Không biết e lệ, không biết liếc mắt tình tứ, không mặc chiếc áo khoe đường cong trời ban mà quyến rũ lòng người ta đến quên cả lối về.
Lần thứ hai thăm lại nàng, mình vẫn ngơ ngẩn từng bước chân. Đây là táo rừng chát tê đầu lưỡi, đây khăn thổ cẩm cũ kỹ mà chắc nụi từng mũi thêu tay. Đây điệu khèn nồng nàn lăn theo chàng trai đang say sưa múa trong đêm chợ tình. Dù các chàng trai bé xíu không hẳn đang múa vì tình yêu dành cho các cô gái cũng… bé xíu, nhưng ít nhất cảm xúc dễ chịu hơn nhiều khi trộm thấy các em teen áo trắng phau hôn nhau sành điệu hơn người lớn ở công viên gần nhà mình.
Đôi khi mình đứng lặng rất lâu để ngắm cô gái H’mông đang chăm chú se sợi đay dệt áo. Cô ngồi đấy giữa chợ phiên đông đúc và bình thản làm công việc giản dị ấy với đôi tay thoăn thoát tước xé. Có lúc mình ước đổi lấy tất cả những xông xênh hiện đại đầy áp lực mình mang theo chỉ để được một lần khoác lên mình sự bình thản tuyệt diệu đó.
Mình đã xin một chàng trai Mèo cho theo về ngôi nhà của anh ấy một đỗi, ở sâu trong núi. Mình đã thấy những chú bé nắm tay nhau ngủ vắt vẻo bình yên trên mỏm đá. Thấy những cô bé đùa nhau trên đám cỏ non xanh, bên cạnh những chú trâu mắt lim dim ngủ. Mình đã chui vào căn nhà đất ẩm và tối, nhưng có một chỗ rất ấm cạnh bếp lửa là dành cho em bé mới sinh. Mình đã rửa mặt từ dòng nước suối đổ về từ ngọn núi cao, và té nước vào các chú vịt cứ bì bõm lội cạnh chân mình. Mình ăn măng luộc và đọt su chấm muối ớt mà nghĩ không có món nào có thể ngon hơn thế. Và mình suýt nữa thì ừ khi chàng trai Mèo lí lắc bảo đừng về, ở lại làm vợ anh nhé.
Mình đã không chịu được khi mỗi sáng ra ban công, nhìn Fansipan mờ mờ trong mây đầy khiêu khích. Mình hạ quyết tâm chinh phục đỉnh núi với sự già cỗi và rệu rã sau những ngày tháng chỉ biết có công việc. Và mình đã chửi thề rất nhiều lần cho cái quyết tâm ấy trên đường đi, vì không thể tưởng tượng được chặng đường lại khó khăn và thử thách đến vậy. Những mỏm đá chơi vơi, những đoạn đường gập ghềnh trơn trợt, những đoàn quân chuột hoành hành trong lán trại buổi đêm và không khí loãng như bóp nghẹt hơi thở của mình. Đã có lúc đứng giữa chiếc thang treo lơ lửng bên sườn núi, nỗi sợ hãi đã khiến mình muốn buông tay vịn. Có lẽ người ta có đủ thời gian để đọc một bài thơ dài trước khi thân mình chạm đến đất… Chỉ khi nghe tiếng núi rừng vọng lại khi mình đứng gào thét trên điểm cao nhất của ngọn núi, thì mình đã tin tất cả đều là thật. Rằng từ đây mình có thể làm bất kỳ điều gì. Thế là đừng khiêu khích nhau nữa nhé, Fansipan!
Mình đã len lỏi vào những ngôi làng nằm hiền lành giữa các ngọn đồi lúc chiều buông. Khói bếp ươm mắt mình cay nồng. Mình đã lội ngang dọc những con dốc dài, đi cạnh những bước chân không bao giờ vội vã của người dân phố núi. Sự yên ả níu giữ tâm hồn mình. Mình đã đi quanh bờ hồ trong phố khi đêm xuống. Ánh trăng rọi xuống mặt hồ không gợn sóng khiến lòng mình thổn thức. Mình đã bay lên rất cao cùng tiếng sáo Mông của người đàn ông mặc áo dài đen đứng nép trong vườn với khóe miệng rất duyên.
Mình đã không còn là mình, ở nơi này, Sapa.
Và buổi chiều khi xe vòng vèo xuống núi, thì mình biết một phần của trái tim mãi mãi sẽ không theo mình về nữa.
Ừ, hôm nay Sapa có tuyết rơi.
