Bả ngủ ngoài đường 3 năm nay rồi.
Lúc mình dọn về, bả nói gọn lỏn, làm hàng xóm mới nghen. ủa, nhà chị đâu. Nè. Bả chỉ cái ghế xếp dựng trước thềm nhà mình.
Mấy đêm đầu ở nhà mới, mình không ngủ được. Tháng 7 âm mưa dầm dề. Mưa át tiếng ho húng hắng của bả. Mình lao xao xuống gọi bả vào nhà, ngủ ở nhà để xe cũng được, đi mà, thôi, quen rồi cưng.
Có đêm mình lọ mọ xuống cầu thang, ngó ra ngoài thấy dáng co ro, khói thuốc tan vào mưa, mình lên nằm, giấc mơ nhòa nhòa…
Hồi đó nó là sinh viên mà, chị đi làm bên New World chớ đâu. Nó nhỏ xíu, mặt thư sinh non choẹt mà theo chị suốt. Chị có bầu mấy tháng má nó qua dắt về ở, thôi cưới xin gì, mắc cỡ bỏ mẹ. Lúc gần đẻ, nhỏ tình đầu của nó tới nhà chơi thấy chị, hỏi, nó ừa bà chị dưới quê lên ở nhờ. Đêm đó mắt chị cay lắm kìa. Rồi ôm bụng về nhà má. Con nhỏ được gần năm thì nó cưới nhỏ tình đầu. Vậy là xa, tới giờ.
Má nợ tụi nó hồi nào hổng biết, một bữa ra đường ở hết như vầy, mà con nhỏ còn đỏ hỏn. Má nằm ngoài ngõ để bán cà phê sáng sớm, mình không làm gì được, ở trong này cho yên.
----------
Bả ngủ ngoài đường 3 năm nay rồi. 3 năm từ cái ngày đi tù về.
Bán “hàng” kiếm cho nhiều tiền chớ chi. Hồi đó làm gì cũng bữa đói bữa no. Mà xóm này ai cũng bán, cũng tù hết, chị là nhẹ nhất rồi, có 7 năm chớ mấy.
Vô trỏng sống sướng nè, không ai khinh mình. Ngoài này không có con, có má, thì chị không ra đâu nghen. Lâu lâu con nó tạt qua ngó mình cái là đủ rồi. Có lúc nó nói trỏng lỏng, gọi chị bằng bà, gọi vợ ba nó là mẹ mà ước gì nó xát muối ruột mình chắc dễ chịu hơn.
Xin vào trại nghen. Thôi không đi đâu hết, đợi hết năm nay nó qua bển với bà nội thì chị để ông Trời mang đi luôn. Đằng nào cũng không thể chờ đến lúc gặp lại nó. Giờ ngũ tạng nát bét rồi, gần má ngày nào thì gần.
----------
Bả ngủ ngoài đường 3 năm nay rồi.
Tối choàng tỉnh giấc nghe bước chân bả tới lui. Đêm yên tĩnh quá, thấy mình lơ thơ như bóng ma, nhớ nhớ nhiều thứ nổ tung cái đầu. Ban ngày bả ngủ suốt, ngủ say như con trẻ được ru bởi những tiếng ồn ào, hỗn loạn nhưng biết mình không cô đơn.
1h30 sáng… bả vẫn tới lui…
Lúc dọn về, mình tặc lưỡi, già cả, gần 60 mà không có mái nhà che nắng mưa.
Hôm nay vừa biết, bả mới 40.
Vì bả ngủ ngoài đường 3 năm nay rồi.
Nghiệp.
(không biết tên thật, sau nhiều lần nghe thì thào những câu chuyện không đầu không cuối, mình gọi bả là Bà Tám)