Chị tặc lưỡi kể, thằng con mới học lớp 2 đã viết thư tình cho hai đứa bạn gái. Anh muốn nói ai-lớp-du và muốn sống bên em trọn đời và chúng ta sẽ hạnh phúc mãi mãi.
Sau khi phừng phừng, chị gọi thằng nhỏ lại đánh vào tay, không được viết tào lao, hư quá hư quá, mới nứt mắt đã vậy, còn học hành gì.
Chị tặc lưỡi lần nữa, con nít bây giờ ranh quá!
Chị nghĩ vậy là tầm bậy rồi.
Tình yêu không đợi tuổi. Ở mỗi lứa tuổi, quan niệm về tình yêu thiệt khác nhau. Con nít yêu sớm không ranh và hư hỏng. Có chăng là người lớn không đủ hồn nhiên và thanh khiết để hiểu được những rung động trong trẻo nơi tâm hồn con trẻ.
Tôi yêu lần đầu khi học lớp 4. Đó là chàng trai đầu tiên xem tôi là con gái.
Ngày nhỏ tôi rất hiếu động. Mỗi lần di chuyển, tôi ít khi đi, chỉ toàn chạy. Mẹ rất thích sai vặt tôi, đi mua tỏi, chai nước mắm… vì vèo một cái tôi đã mang về cho mẹ như thần đèn. Đám con trai trong xóm kết nạp tôi vào tất cả các trò chơi của tụi nó - đá banh, nhảy cù, tạt lon… trong khi anh trai tôi chỉ được đứng nhìn. Ba mẹ tôi rất hãi hùng mỗi khi nhìn tôi đung đưa trên những ngọn cây rất cao. Mẹ may áo đầm và mua búp bê, ba bắt tôi để tóc dài để chắc rằng họ còn có con gái.
Học cấp 1, tôi tham gia công tác đội rất hăng. Tôi là đứa con gái duy nhất của đội trống. Trong khi các bạn nữ chơi nhảy dây, ô quan vào giờ ra chơi, thì tôi chỉ khoái chơi rượt bắt. Mấy thằng con trai ăn gian bị tôi rượt cùng đường bỏ chạy vào toilet nam. Được hai lần, đến lần thứ ba thì tôi chạy luôn vào đó túm tụi nó ra. Thầy giáo giật mình, phải giao hẹn không cho đứa nào trốn trong đó nữa.
Cứ thế, tôi làm thằng con trai thứ hai của ba mẹ cho đến một ngày tôi nhận được một tấm thiệp mời sinh nhật.
Cậu ấy có nụ cười rất hiền, học sát lớp tôi. Cậu chỉ mời một đứa con gái duy nhất là tôi. Cuối buổi tiệc, cậu dắt tôi vào phòng toàn quà là quà. Cậu khen tôi xinh gái và muốn cùng tôi mở tất cả các món quà ấy. Đó là khoảnh khắc có ý nghĩa nhất trong đời tôi.
Sau hôm ấy, tôi trở về làm đứa con gái trong sự ngạc nhiên của toàn thể quý phụ huynh và học sinh. Tôi không còn chạy, xõa tóc dài và chơi ô quan với các bạn gái. Mỗi ngày tôi đều tranh thủ cười với cậu ấy một cái vì tôi yêu cậu ấy rồi. Lúc đó tôi cũng muốn nói với cậu ấy ai-lớp-du và muốn sống bên cậu ấy trọn đời và chúng ta sẽ hạnh phúc bên nhau mãi mãi.
Tôi vẫn cười như thế đến tận 5 năm sau. Cả khi tôi chuyển sang trường khác, thì thỉnh thoảng vẫn ghé về thăm lớp cũ để tìm mắt cậu ấy, và cười. Tôi luôn có động lực mạnh mẽ để học tốt vì cậu ấy cũng học giỏi - học sinh lớp chọn chứ bộ.
Tôi bớt yêu khi thấy mặt cậu nổi mụn nhiều quá, và nghỉ yêu khi biết cậu thường chở một cô bé tan học về.
Tình yêu đầu đã mang đến cho tôi nhiều điều tốt đẹp, và tôi chưa bao giờ ngừng tự hào vì mình biết yêu sớm như thế.
Cháu hơn Dì là nhà có phước, nên chị bảo con nít thời nay ranh quá là tầm bậy rồi!
