Vì họ từng là một cặp, nàng và chàng-trai-của-ngày-hôm-qua của tôi.
Nàng là cô “Thị Nở xinh đẹp” của chàng những ngày tươi đẹp ấy. Bát cháo nóng hổi lúc chàng ốm là tia lửa cuối cùng khiến tình yêu nơi họ bùng cháy.
(ai chà, sao viết xong cái chữ bùng cháy thấy khó chịu quớ).
Rồi nàng trở thành cô-gái-của-ngày-hôm-qua của chàng. Lý do cũng mù tịt như lý do chàng cho tôi vào dĩ vãng.
Lần đầu gặp nhau khi nàng tình cờ thấy cặp-chúng-tôi đang hạnh phúc cười với mây với gió.
Nụ cười nàng buồn (vì nàng đang buồn thiệt). Tôi rất vô tư không để ý ánh mắt họ lúc ấy trao nhau thế nào. Nhưng buổi tối đưa tôi về, chàng lặng im không nói.
Tôi đã không thấy mình có xúc cảm lạ nào như tât nhiên phải thế, nhưng có những điều rất lạ kết nối tôi và nàng. Tôi vui vì ít ra “Thị Nở” phải vậy mới xứng tầm chớ, không “tóc vàng hoe” tí nào.
Những lần giận nhau, chàng tìm về nàng sẻ chia. Nàng đưa chúng tôi về với nhau. Ơ, lạ chưa? Là tôi thì túm ngay về phía mình đi chứ, thế nên, tôi yêu nàng luôn rồi.
Có lần tôi nói với chàng trai của mình, nếu có một ngày tôi chết đi (hết sức giả tưởng thôi nhé), tôi chỉ yên tâm nếu có nàng chăm lo cho chàng. Chàng mơ màng vậy hả, vậy hả. Ừ, nàng mà làm vợ là số một rồi. Nhưng tôi sực tỉnh trừng mắt kéo chàng về thực tại ngay, tôi cũng là số một theo một góc nhìn hết sức lạc quan chứ bộ.
Nàng có lý tưởng cao, nàng vẫn một mình, và mắt nàng vẫn buồn. Nhưng nàng mạnh mẽ hơn bất cứ gã trai nào tôi từng biết.
Ngày nàng quyết lòng thả cuộc đời mình vào xứ sở chuột túi, tôi không đưa tiễn. Chúng tôi chỉ nói về những điều hạnh phúc, về tương lai sáng lạn và về chàng trai trong mơ của nàng.
Cuộc sống xứ người không ngọt ngào với nàng. Cô đơn, lạc lõng và tự lực trong mọi chuyện. Nếu tôi phải mang chiếc giày của nàng, tôi không nghĩ mình chịu được chừng ấy khó khăn. Mà nàng cũng cầu toàn và đòi hỏi ở bản thân mình nhiều quá cơ. Nàng phải để cho nó thở, yêu thương và cho nó thời gian để thích nghi chứ.
Nàng đã nâng đỡ tinh thần tôi khi tôi lê lết với vết thương tỉnh thức của mình. Nàng giúp tôi lựa chọn cách nghĩ để bước tiếp với con tim rộng mở.
