Love means never say you be sorry...

24.10.11

Nhớ boa



Ba gửi mail.

Mỗi lần ba gửi mail, thường là ba bốn cái. Vì cái đồ quỷ công nghệ này rắc rối quá. Cái gì mà "rì pờ lai", mà "pho quợt" loạn xạ. Còn thêm cái vụ "kẹp phai" nữa... Mỗi lần nghe con gái nhờ ba gửi cái này cái nọ nghen, thì ba chóng hết cả mặt. Nhưng ba chiến đấu được hết, để được việc của con gái, cũng để nghe nó khen đểu một câu dạo này ba ngon lành quá, "hai tét" quá mợi...

Ba không biết, dù hộp mail con gái có đầy, cũng không xóa đống thư lặp của ba. Con gái thường cười toét, rồi lại thấy mắt cay cay với trục trặc kỹ thuật muôn thuở ấy, của ba.

Con gái nhớ ba, ngày càng nhiều. Nhớ ba khi tổn thương, nhớ ba khi hạnh phúc. Nhớ ba vì ba chỉ có một con gái, và con gái chỉ có mỗi một ba. Ba là người đàn ông đầu tiên con gái yêu, còn con gái là tình yêu suốt đời của ba. Con gái vẫn chưa tìm được người đàn ông của riêng mình, vì chưa có ai, giống ba. Sự so sánh nào cũng khập khiễng. Nhưng ba là điểm chuẩn, là cột mốc của mọi tiêu chí. Không được hơn, không được kém.

Ba bảnh trai và khéo nói vừa phải. Đủ để đẹp lòng cô gái ba muốn cưới làm vợ ngày xưa. Đủ để không khiến nhiều cô gái khác si mê, nên đủ để không kiêu hãnh và thiếu thuỷ chung.

Ba hiểu biết vừa phải. Đủ quyết đoán để lèo lái con thuyền mình. Ba không khiến người khác phải nghiêng mình thán phục, nhưng có thể khiến họ nhẹ lòng và an tâm, chỉ cần ba nói đó là điều nên làm.

Ba đam mê công việc vừa phải. Nên vẫn còn thời gian để chăm sóc đời sống tinh thần, tâm trí đủ khoáng đạt để thưởng thức thiên nhiên, sống hồn nhiên đơn giản và yêu thương những người ba thương yêu.

Ba kiếm tiền vừa phải. Ba coi hạnh phúc bên gia đình quan trọng hơn chức tước và giàu sang. Coi việc học cách sống và sự trưởng thành của con cái là thước đo sự nghiệp làm người của cả đời ba.

Ba sống đạo đức vừa phải. Thế giới quan đạo đức của ba thực tế và chừng mực. Con gái vẫn thường bốc đồng và để lòng tốt đi quá lố, có khi ngồi ủ ê vì tổn thương, Ba chỉ dặn, hãy sống vì mình thật tốt, rồi vì người khác một ít.

Ba nghiêm túc vừa phải. Đủ để con gái phải biết giữ phép tắc công dung, nhưng cũng đủ để con gái tin tưởng tỉ tê bao tâm tư tình ái lằng nhằng. Con gái đôi khi lộng hành gọi ba bằng anh xưng em ngọt xớt, vì đối với con gái, thỉnh thoảng ba như người bạn già tuổi, bắng nhắng và nhặng xị.

Ba khó tính vừa phải. Ba đòi hỏi con rể tương lai những ba điều như sau. Một là yêu con gái ba, hai là yêu con gái ba, và ba là yêu con gái ba. Còn con gái đòi hỏi ở chàng rể ấy chỉ một điều, là yêu ba, như con gái ba yêu ba.

Những người đàn ông con gái gặp và yêu, thật có nhiều ưu điểm. Có nhiều điểm còn vượt trội hơn cả ba. Nhưng chưa có ai được "vừa phải" như ba để con gái yên tâm "đặt vào tay anh con tim em cùng cuộc đời"...


  




Vì con gái vừa kém đáng yêu, lại vừa đặt tiêu chuẩn cao quá như thế. Nên chắc phải đu theo ba làm "con gái già" cả đời rồi...

22.10.11

Cầm & Buông



Này, đừng nói, cầm được thì buông được, dễ ẹc.

Trong tình yêu, nếu ai có phương châm đó và hành xử được như thế, trọn vẹn, thì ta tin, người ấy chưa bao giờ thực sự yêu. Có chăng chỉ là yêu bản thân mình nhiều quá đến nỗi không còn chỗ dành cho thêm một người nữa.



Ta đã đi qua những cuộc tình. Hay những cuộc tình đã lăn qua đời ta. Dù thế nào thì cũng là từng cầm và từng buông. Nhưng chưa bao giờ buông tay mà dễ dàng. Là day dứt, xót xa, là nửa hồn còn lại bỗng thương đau...

Vì cầm nắm là rung động, là sâu. Chớ đâu là hời hợt, là nông nổi.

Trưởng thành trong tình yêu cũng như trèo lên một ngọn núi cheo leo. Phải liên tục cầm nắm, tựa vào những mỏm đá lưng chừng, rồi lại buông tay để tìm tới những mỏm đá cao hơn, cứ thế nhích dần.

Chinh phục tình yêu cũng cảm giác như chinh phục một ngọn núi. Thực ra đó là cảm giác chiến thắng chính cái tôi của mình. Rồi thì sao? Cảm giác đó rất gần với chơi vơi và mất phương hướng, khi không còn mục tiêu để chinh phục và cố gắng vì, thì đó sẽ là khởi đầu của bi kịch...

Thế nên cuộc đời là tiếp nối của những chinh phục, những chơi vơi, những chinh phục mới, những chơi vơi mới... là tiếp nối của " cầm " và "buông "... cứ thế theo nhau vắt kiệt sức lực con người ta đến tận cùng. Phải chăng vì vậy mà ai trước khi nhắm mắt cũng thở phào một cái rõ dài. Nghĩa là miền cực lạc là không có chinh phục, không còn chơi vơi. Nghĩa là xét ở một khía cạnh (cà chớn) nào đó thì khi nhìn một người sắp từ giã cõi đời trong an lạc, ta nên rú lên thay cho tiếng lòng đầy ganh tị vì mình vẫn còn bị đày ải chốn này...

Giờ đây ta đang váng vất giữa cầm và buông. Cứ lừng khừng như gã say đi loanh quanh một vòng phường phố chả biết đâu là nhà mình.

Ta muốn cầm vì những nụ hôn luôn ngọt ngào và ngây ngất...

Ta muốn buông vì đầu lưỡi cứ nhung nhớ vị ngọt ấy mỗi lần nước mắt mặn đắng môi khi ngắm nhìn những vết sướt đã cũ...

Ôi, nhưng ta muốn nhất là " thở phào một cái rõ dài "...


21.10.11

Tiễn thu

 
Tháng 10 sắp đi qua mà mưa còn nặng hạt lắm...

Trời ủ ê thay cho nỗi buồn luyến lưu của mùa thu, của những đứa dở hơi như mình vì yêu thu đến nồng nàn.

Thơ con ếch tặng bạn mùa thu. Sẽ nhớ bạn nhiều hơn đông lạnh cong cớn và hạ chói loà mắt, nhưng ít hơn xuân yêu thương một tị.



Gác ba chiều nắng tắt
Soi hồn nhỏ chơi vơi
Phải chi đừng ngoảnh mặt
Phải chi đừng buông lơi

Ngày tiễn thu qua ngõ
Nhỏ có giận gió trời
Cùng theo mây mải chơi
Để thu hờn thu khóc

Thôi nhỏ về cất nắng
Rủ mưa đến nhẹ rơi
Tan mây tan nước mắt
Thu sẽ cười, nhỏ ơi ...


11.10.11

Midnight



Sometime, as this moment
Wake up in the middle of the night.
Feeling emty
Feeling nothing
Just the music could calm me down, and bring me back to the dream I missed
To the time we had
To the craziness
To you….
Please tell me now and tell me true
if you are really be answering...
Why
did
it
happen
?
 
The closest thing to crazy




How can I think I'm standing strong,
Yet feel the air beneath my feet?
How can happiness feel so wrong?
How can misery feel so sweet?
How can you let me watch you sleep,
Then break my dreams the way you do?
How can I have got in so deep?
Why did I fall in love with you?

--------------

This is the closest thing to crazy I have ever been
Feeling twenty-two, acting seventeen,
This is the nearest thing to crazy I have ever known,
I was never crazy on my own...
And now I know that there's a link between the two,
Being close to craziness and being close to you.

--------

How can you make me fall apart
Then break my fall with loving lies?
It's so easy to break a heart;
It's so easy to close your eyes.
How can you treat me like a child
Yet like a child I yearn for you?
How can anyone feel so wild?
How can anyone feel so blue? 


Thắng - bại



Sau mỗi cuộc đua, trận đấu hoặc giao tranh, luôn phân định rạch ròi ra kẻ bại người thắng.

Không hiểu sao, mình không thích chứng kiến một trận đấu đối kháng có tính quyết đinh. Vì đằng sau nụ cười vinh quang và tiếng reo hò chúc tụng của người chiến thắng là giọt nước mắt và nỗi tuyệt vọng của kẻ chiến bại.

Mình vẫn thường để ý nhiều hơn đến tâm trạng của người thua cuộc.
Thẫn thờ, lặng im, đơn độc, tiếc nuối.
Đau đớn.
Và dù là ai, rồi cũng sẽ khóc.

Đứng trước thất bại, sự yếu đuối dâng lên đàn áp, vẫy vùng, và tận sâu nơi nào đó, vào một khoảnh khắc nào đó, cái tôi của kẻ bại đã nhóm lên một khao khát “phục thù”. Khao khát ấy lớn dần thì sẽ có những trận đấu tiếp nối, khao khát ấy lụi tàn thì cái tôi đó đã được giải thoát… Mà phàm là con người, mấy ai đủ sáng mắt sáng lòng để giải thoát cho bản thân mình.

Cuộc đời rốt cuộc cũng chỉ là một chặng đua. Đích đến cũng nhiều như lòng người không bao giờ biết đủ: tình yêu, địa vị, tiền tài, dục vọng…

Mình luôn bị thu hút bởi những chiến binh từng bại trận vài lần trong chặng đua cuộc đời. Nếm trải đủ nhiều, tan nát đủ nhiều, và chắp vá đủ nhiều để biết sống trọn vẹn cả phần người và phần con.

Thất bại trong tình yêu, là những tổn thương khó lành nhất. Nhưng vẫn sẽ lành. Đôi khi trái gió trở trời lại nhói lên một chốc. Rồi thôi. May mắn thay, cuộc sống còn nhiều thứ tình khác nữa…

Mình sinh ra ở núi, nhưng lại yêu biển đến nôn nao. Hay kiếp trước mình là tôm là cá, là quần thần của chàng Thủy Tinh?

Ngày xưa đã cãi cô giáo Văn về sự phi lý của vua cha. Hôm nay lại được nghe tiếng lòng chàng Thủy, thương gấp ngàn lần hơn… Ngoài kia biển đang dậy sóng, mang mưa bão về phố mình, chắc chàng đang nhớ người xưa…


Mỵ nương hỡi ngàn năm em có biết?
Còn một người mãi tha thiết yêu em?
Vì bất công mà lỡ mảnh oan duyên
Phải ôm hận dưới đại dương sóng nộ…

Em có nhớ buổi cầu hôn hôm đó
Trước sân rồng tôi đã trổ oai linh
Sức anh hùng đâu thua kém Sơn Tinh
So văn võ ngang tài thần núi Tản
Khó phân định nên Vua cha ra hạn :
Sáng hôm sau dâng Lễ vật cầu hôn!

Thật bất công khi núi Tản gần hơn
Mà em lại thuộc về người tới trước
Giữa đại dương làm sao tôi tìm được
"Voi 9 ngà, gà 9 cựa, ngựa 9 hồng mao"
Những thứ này chỉ có ở núi cao
Mà tôi lại là thần coi dưới biển
Đám trung thần, vì tôi, xin tình nguyện
Hóa thân thành lễ vật để dâng cha
Nhưng tới nơi thì em đã đi xa
Thua oan ức, Mỵ Nương ơi, có thấu!

Đám bạch tuộc, ba ba, cá sấu
Lũ tôm cua, cá mập, thuồng luồng
Cãi lời tôi, cố theo đuổi Mỵ Nương
Để bày tỏ công bằng và lẽ phải
Nhưng Sơn Tinh đã ra tay sát hại
Giết thủy dân xác ngập, máu tràn…

Một cuộc tình để trăm mạng thác oan
Tôi là kẻ ngàn đời mang tiếng nhục
Tôi có thể dùng cuồng phong, bạo lực
Tung sóng triều dâng ngập núi Tản Viên
Nhưng chỉ vì sợ làm hại đến em
Và không muốn máu thường dân phải đổ…

Em có thấy đại dương cuồng sóng nộ
Là mỗi lần tôi thương nhớ đến em
Mãi ngàn đời sóng không thể lặng yên
Vì thần biển chưa quên tình tuyệt vọng…



 Ơ, mà mình định viết cái gì? hay mình chỉ định nghe bài hát tếu táo này?

8.10.11

Thích



Thích đạp xe đường Nguyễn Du về nhà lúc trời nhiều gió, lá me rợp trời như mưa bay.

Thích có con gái đầu lòng, đặt tên Mây.

Thích móc, hơn đan.

Thích vòng gam C – Am – D7 – G – Em – C và điệu slow rock, đủ xà quần được một nùi bài của bác Trịnh.

Thích đánh trống bằng pedal đôi.

Thích nướng thêm nhiều phút sau khi tắt báo thức.

Thích mùi ngai ngái của chiếc giỏ lát đan bằng lục bình mới mua.

Thích bắp nướng rưới ướt mỡ hành bán bên gốc cây gần Hồ con rùa.

Thích đi nghe rock với chiến hữu Vinh Mr Bean.

Thích nằm mơ thấy rụng hết răng, vì thực tế sẽ ngược lại, tới già.

còn tiếp... 

 

3.10.11

Ngày bão




Bão vẫn theo nhau đổ bộ vào đất liền, nhiều ngày rồi. Sài gòn đã lâu không có mưa dầm dề, đường trơn ướt tiêu điều như thế này...

Bão làm lủng củng hết mọi dự định và thói quen.

Không còn hùng hục chạy ào ra công viên sáng sớm, mà rúc vào chăn và nhủ lòng trời hẵng còn tối lắm.

Thôi đạp xe vòng vèo mỗi tối, mà ngồi lọt thỏm vào chiếc ghế hình đôi môi đan đan móc móc.

Chẳng rong chơi ghé nơi này, lượn nơi kia mỗi khi xong việc, chỉ muốn ào về nhà thoát khỏi bộ đồ cứ ẩm ướt vì mưa.

Và kế quạch lội rừng U Minh thượng bị xếp xó.

Bão làm thời gian bị xẹp lốp, lượt thượt lê thê quá đỗi. Chẳng thế mà nhịp sống mình bỗng dưng chậm rì. Bão kéo tuột mình về với những thích thú cũ xưa.

Mình đã ngồi viết thư tay gửi cho thằng cháu bị tống đi học ở một vùng xa heo hút, kèm một cuốn sách về những ưu tư tuổi nhỏ. Mình bảo nó thôi thở than về những ngày buồn tẻ không có internet, bida và điện tử ở nơi nắng cháy da mỗi trưa đi học về, bạn cùng lớp là bọn dân tộc đen đúa luôn cười hềnh hệch mỗi khi nhìn thấy mặt nó. Mà hãy học, đọc, nghĩ và sống như nó chưa bao giờ thử làm để khỏi phải bị tống vào đó. Nó chưa hồi âm, bằng thư tay. Chỉ nhắn tin, dì Na viết gì dở ẹc, đọc tức muốn chết, tức muốn khóc, nhưng cháu đọc gần xong cuốn sách rồi… Cái thằng, thương!

Mình đã lại mê mẩn với những cuộn len đầy màu sắc và hí hoáy đan móc. Này là nón điệu cho nhỏ cháu gái quậy như điên. Này là áo mùa đông cho mẹ. Áo lớn và dày, nên chắc cần thêm nhiều đêm nữa. Gió phố núi có đợi để đừng thổi tung áo mẹ mong manh mỗi khi chiều buông, vì nơi ấy, ngày hè đêm đông. Ngón tay cầm móc đã mỏi nhiều và chớm chai, vậy mà ngày xưa, mẹ đã móc suốt nhiều ngày tháng, để có đồ cho con, có đồ bỏ chợ… Mẹ ơi, nhớ!

Mình đã làm mấy món nhà quê hay nấu ngày có bão. Mấy con cá nục kho khô và cứng và mặn chằn để ăn với cơm nóng nhão nhão. Mắm ruốc huế kho với ba rọi sền sệt chấm với bầu non luộc vừa chín tới. Nhớ có lần trách mẹ cứ ăn hoài mấy món thiếu dinh dưỡng như vầy, con còi không lớn nổi. Mẹ lặng thinh. Lời nói gió có bay, mà giờ lòng con vẫn chưa thôi áy náy. Phải chi mẹ chửi một câu giùm… Và miếng cơm để nuốt xuống giọt nước mắt lưng chừng… Mưa ơi, buồn!

Mình đã đội mưa đi thay dây nilon cho cây đàn cũ, và đủ kiên nhẫn tập thêm một bài classic nữa, thay cho bài “rủ đi chơi” – cứ đánh đi đờn lại cả năm trời.

Mình đã lại làm thơ, cho mưa và cho ngày mới. Thơ làm xong đọc thấy buồn cười, thôi kệ, thích hơn thể loại thơ cười buồn hổm giờ.

Bão mang đến những ngày sống, chứ không phải là tồn tại dật dờ theo guồng quay cơm áo như vẫn thế. Tự hỏi, nếu cứ thế này thì sao, chắc già nhanh, chắc low-tech và tụt hậu vì xa rời thế giới ảo, phây bục, bờ lốc bờ liếc…

Thôi hết bão rồi tính tiếp!

12.9.11

Home



Có lần khi ở rất xa nơi mình sinh ra, em đã nhìn ra ô cửa sổ nhòe nhoẹt nước mưa, và khóc. 

Trong căn phòng xa hoa của khách sạn 5 sao xứ người, em chỉ thấy mình ngồi co ro ở một góc nhỏ của chiếc ghế bành to lớn. Đó là một ngày mùa đông. Ánh đèn vàng đến nồng nàn và điều hòa đã vặn ở nhiệt độ cao nhất cũng không xua tan được khí lạnh bủa vây. 

Em cứ ngồi như thế, thật xa chiếc giường trải drap trắng toát phẳng phiu, như sợ phải đặt mình lên đấy mà nghe nỗi nhớ thấm ướt chiếc gối lông ngỗng mềm dịu. Em cứ ngồi như thế, lâu lâu nhoài mình phả hơi thở vào ô cửa kính lớn và miết vào “miss, miss… so much”. Em cứ ngồi như thế, nhiều ngày đông, lúc trời gần về sáng…

Có khi em xua đêm vắng bằng một kiểu hành xác lạ kỳ. Ngồi trong bồn tắm, thả vào mớ bột oải hương, và xả mạnh nước từ vòi sen xuống mặt, nóng rát. Cảm giác như chìm trong một ngày mưa hạ oi nồng. Em không thích mùa đông, không thích lạnh lẽo, vì nó làm lòng em cô đơn chết đi được...

Có khi em rời giường ngủ, lần mò xuống quán bar khách sạn, chọn một góc ngồi khuất, gọi ly cocktail sóng sánh, khẽ lắc lư theo nhịp gõ flamenco của ban nhạc Filipino, thảnh thơi được một chốc, rồi lại thấy mắt mình cay xè, có lẽ vì khói thuốc bàn bên…

Có khi em mặc vội áo choàng, lang thang ra phía khu vườn có hồ bơi lúc quá nửa đêm, nghe cái lạnh cùng sương khuya chạy xộc vào từng tế bào, buốt giá. Không gian im ắng đến tê người, em chỉ thèm nghe tiếng ếch kêu ồm ộp để thấy mình không một mình…

Em nhớ nhà.

Nhớ bụi khói, tiếng ồn ào, tiếng chó sủa giữa đêm khiến em bực dọc.

Nhớ căn phòng ổ chuột nơi em vươn tay là có mọi thứ mình cần.

Nhớ ánh mắt, nụ cười, vòng tay. Nhớ anh.

Em đã đếm ngược thời gian. Không nhớ đã nghe bài hát này bao lần. Không nhớ đã vui mừng thế nào khi thấy bóng anh ở sân bay ngày trở lại. Chỉ biết hít vào cho đầy lồng ngực cái không khí nồng nàn mà em gọi là mùi quê hương.




Đã nhiều năm, từ mùa đông ấy.

Em đã lại đến và ở một xứ khác, vài lần nữa, nhưng cảm giác nhớ nhung không bao giờ giống ngày xưa, không còn ai mong em ở sân bay ngày về nữa.

Mùa hè oi nồng, em giờ đây vẫn nghe bài hát cũ xưa, nhưng với tâm thế của người ở lại và chờ đợi. Lòng đôi khi ngổn ngang. Không biết người ta có đếm ngày để về với em, có thấy mình sống một cuộc sống khác thật nhạt nhòa khi ở một thành phố không có em, và có chút nào nhớ em…
  
Does someone just wanna come home?


11.9.11

Trung Thu



Trung Thu rồi kìa.

Thế mà mình đi dọc những con phố dài vẫn không thấy được cái không khí của đêm hội trẻ thơ. Những hàng quán lồng đèn treo đủ các thể loại nào nhựa, nào giấy, mà mình vẫn không tìm được cái nào ưng ý. Có lẽ mình đang tìm một chiếc có hình dáng của những kỷ niệm thơ ấu đã trôi qua từ lâu lắm...

Thế mà mình đang quấn chăn nằm nghe mưa rả rích mà thương nhớ những đêm rằm tháng tám xưa. Lũ trẻ con quanh nhà mình rục rịch từ chiều chờ đêm xuống để rước đèn, và những ngón tay xinh đan vào nhau cầu trời đừng mưa nữa, hẳn đang thất vọng tràn trề...

Từng này tuổi rồi mà mình vẫn cứ háo hức mỗi mùa trăng. Đó là mùa ký ức tuổi thơ trở về sinh động và ngọt ngào nhất.

Hồi xửa làm gì có lồng đèn điện vô duyên toàn nhạc Tây Du Ký và mấy bài nhạc tàu xí xa xí xồ như bây giờ. Thế nên giai đoạn rộn ràng và nhộn nhịp hơn cả là lúc đám nhóc rủ nhau đi chặt tre về tự vót làm đèn. Mình thì rất khéo tay nên năm nào cũng làm đúng một kiểu đèn ông sao, tràn đầy tinh thần yêu nước. Nhưng tụi trong xóm hay bảo nhau là  mình chỉ biết mỗi kiểu đấy làm mình tức khí lắm . Cứ chép miệng nhìn lũ bạn sáng tác đủ thứ hình dáng đèn ra vẻ không thèm chấp, dù bụng thèm gần chết.

Trong xóm có một anh nọ rất giỏi làm đèn kéo quân. Mình luôn mê mẩn ngồi ngắm đoàn người di chuyển hoặc múa may khi đèn quay chầm chậm, như lạc vào một thế giới thần kỳ tuyệt diệu. Muốn được xem thế mình phải tò tò theo nịnh nọt lẫn cúng một mớ nến sáp cho hắn ta. Nhưng mình ít khi tiếc, phần vì được ngắm đèn, phần vì nến đó mình chôm của ông anh.

Thường đám con gái mới làm lồng đèn. Bọn con trai chỉ chơi đuốc. Chúng chuẩn bị những khúc tre dài và chia nhau từng tí dầu để tạo thành một đội quân đuốc hùng hậu trong đêm rằm. Lung linh và đáng yêu làm sao khi lũ trẻ nối đuôi nhau rước đèn khắp xóm. Tiếng cười đùa xen kẽ những tiếng thét thất thanh khi có thằng quỷ sứ nào đó dí đuốc vào thiêu rụi lồng đèn của con nhỏ ngày thường hay đi gây sự. Mình luôn phải méo mặt đứng ôm cái khung đèn cháy nham nhở nhìn theo đám đông tiếp tục đi mà bụng trách dạ sao gây lắm ân oán làm gì để giờ bị mấy thằng khỉ đột xấu bụng trả đũa. Chúng chính xác là khỉ đột vì sau đó thường nhảy cẫng lên cười hô hố và tung tăng chạy đi bỏ mặc mình đứng dở khóc dở cười...

Thôi không sao, mình sẽ về phá cỗ.

Cỗ của con nít xóm nghèo hoành tráng lắm. Thỉnh thoảng bây giờ mình vẫn bắt gặp hình ảnh mâm cỗ như thế mỗi dịp người ta cúng cô hồn. Thôi thì đủ loại tả pí lù bánh kẹo và trái cây, nhiều nhất là thèo lèo, bánh bột linh và mía, cóc, ổi. Nhưng vì trung thu nên ở giữa sẽ có bánh nướng, bánh dẻo hoặc bánh hình con heo trông rất đã mắt. Hồi ấy mình chỉ ước một lần ăn trọn vẹn một cái bánh trung thu cho thỏa cơn thèm, vì sang lắm cũng chỉ được ăn một góc tư bánh toàn bột là bột. Giờ thì chưa khi nào ăn hết một góc tư bánh toàn nhân vi cá, thập cẩm...

Trong lúc phá cỗ thì luôn có chương trình văn nghệ. Bọn trẻ luôn vỗ tay ủng hộ mình nhiệt tình vì mình mải hát thì sẽ bớt một miệng ăn. Nhưng mình vốn có tinh thần hi sinh vì nghệ thuật từ bé nên cứ thế tự biên tự diễn, vừa làm MC, vừa làm ca sĩ. Trong xóm mình được xem là ngôi sao vì quy mô hoạt động khá rộng. Kèo nào mình cũng đu theo, không chừa đám ma hoặc đám cưới.

Nhưng ở trường thì mình có vẻ không nổi tiếng lắm. Bằng chứng là năm nào cũng có văn nghệ mừng trung thu, để chị Hằng chú Cuội về giao lưu với tụi nhỏ. Mình chưa bao giờ được lên hát vì thường sẽ rớt ngay vòng đầu của phần duyệt chương trình. Mình luôn tự hỏi tại sao tài năng của mình không được nhìn nhận, cho đến mãi khi lớn lên nhìn lại hình mới phát giác là do nhan sắc của mình thuộc thể loại không ăn sân khấu, đen thui đen thít, bẩn bẩn và xấu xấu thế nào, quần áo luôn xộc xệch và đầu tóc cứ rối bù vì chả bao giờ mình chịu đứng yên một chỗ.

À, nhưng mình đã có một vở kịch để đời. Sau một hồi lâu lựa chọn cho vai vợ chú Cuội, cô đã mời mình, mình vui đến không để ý là không có đứa nào chịu nhận vai đó, trừ mình. Tiếng là vợ của vai chính nhưng mình diễn chỉ có hai cảnh. Cảnh 1 là mình đang đi làm đồng, tự nhiên lăn đùng ra chết, Cuội phải thay bộ lòng con chó vào bụng mình thì mình mới sống lại. Tức là, mình bước ra sân khấu, đứng ngơ ngơ, rồi nằm vật ra, đợi Cuội làm vài động tác trên bụng, rồi ngồi dậy cười hì hì xong đứng dậy bước vào trong cánh gà. Cảnh 2, vì mang trong người bộ lòng chó nên vợ Cuội rất đãng trí, tè vào gốc đa trước nhà, nên nó trốc rễ bay lên trời. Tức là, mình bước ra sân khấu, tuột quần ngồi sát cái hình cây đa. Rồi nhảy cẫng lên lúc người ta kéo cái hình ấy lên trần nhà, rồi cứ nhảy cẫng như thế chạy vào cánh gà. Hết phim. Vai diễn không một lời thoại nhưng cũng đủ để mình có biệt danh là vợ chú Cuội đến mãi một thời gian khá dài sau này. Lâu lâu họp lớp chúng bạn vẫn ước mình có thể diễn lại hai cảnh đấy cho chúng vỡ bụng một lần, nhưng mình dịu dàng từ chối. Mình chả thấy phiền lòng tẹo nào. Đã bảo là mình rất có tinh thần hi sinh vì nghệ thuật từ bé mà lị.

Cũng có khi mình và mấy thằng con trai lập phi đội múa lân đi vòng vòng xóm kiếm chút đỉnh ăn chè. Thường chỉ có cái đầu lân là đúng kiểu, còn lại là tự chế bằng mền hoặc khăn bàn màu đỏ đỏ. Mình là con gái nên được làm ông địa, nhảy tưng tưng quanh cái đầu lân rồi phe phẩy cái quạt rất đúng điệu. Đôi khi nhảy hăng quá rớt cái bụng bầu giả ra thì mọi người cười rần rần quê lắm. Nhưng người lớn có khi rất ác. Kêu phi đội vào múa, treo phong bì cao chót vót, làm con lân phải bế nhau lên mới lấy được, mà hồi mở ra có tí xíu tiền... Có khi người lớn còn cười kiểu, bị lừa rồi nhá, làm mình rất bực, nhảy hết hăng. Sau này có dịp mời các phi đội lân múa dịp tết cho vui nhà, mình biết ý bỏ phong bì xông xênh, nên ông địa cười rất tươi, như cái mặt nạ toe toét của ổng. 

Những mùa trăng cứ thế qua đi mà những rộn ràng vẫn theo mình mãi đến tận bây giờ.

Lớn rồi, mình thích đi trao quà cho trẻ em nghèo mỗi dịp trung thu cùng bạn bè, để thấy lại nguyên vẹn những ánh mắt hân hoan và thèm thuồng như của mình, ngày nhỏ. Mình chỉ mang theo bánh heo và lồng đèn giấy, để nhìn tụi nhỏ thắp nến sáng lung linh, và thắp luôn tuổi thơ của tụi mình. Mình cũng để dành đồ ăn cho đứa nào có tinh thần “hi sinh vì nghệ thuật”, vì nó xứng đáng được nhiều hơn những tràng pháo tay...

Ôi, trung thu!


6.9.11

10 năm



10 năm là một bước đi dài.

Thời gian đã in hằn lên khóe môi , nét cười. Những hồn nhiên, vô lo đã theo nhau đi mãi về miền quá khứ, chỉ còn lại trăn trở và ưu tư mỗi ngày nhìn bóng chiều đổ sau bước chân mình.

10 năm trước em nếm trải thất bại đầu tiên trong đời. Vẫn đứng dậy bước tiếp với niềm tin và khao khát sống mãnh liệt.

10 năm sau em lặn ngụp sâu trong nỗi muộn phiền của lần vấp ngã kế tiếp, lòng đã có lần từ chối hi vọng về một ngày mai tươi sáng hơn.

Mắt em thôi nhìn về phía xa nơi chỉ có hoa hồng và thảm cỏ non xanh mướt, giờ chỉ thấy hoang hoải một kiếp người có khi mỏi mệt đến tan ra.

Nhưng dù em thế nào, cuộc sống vẫn lăn trôi, cười nói vẫn xôn xao lẫn trong tiếng nấc giấu sau đôi bàn tay. Em luôn chờ một ngày nhiều gió mà thả tóc tung bay tiễn ước mơ trẻ dại về miền tít tắp, sẽ không còn khắc khoải giữa hư – thực, và khỏi rủ lòng khi nhìn mình vùi trong mớ hỉ nộ ái ố chốn nhân gian…

10 năm, nếu có thể quay lại, em tin mình vẫn sẽ như thế, vẫn ngô nghê và chông chênh chọn con đường không bằng phẳng mà đi, rằng sống không phải là chạy thật nhanh để đến đích, mà là thắt chặt dây giày sải những bước rệu rã qua dầm dề mưa tuyết và nằm lại khi nắng vàng đang lên…

Là em đó, của 10 năm, của ngày ấy và bây giờ...

5.9.11

Tựu trường


                                          ngày tựu trường quê em

5/9

Suốt 12 năm đi học, năm nào mình cũng đợi ngày này ngẩn cả người.

Mà không phải chỉ có đợi, bao nhiêu là thứ được chuẩn bị với sự háo hức cao độ.

Đầu tiên là quần áo, giày dép, sách vở. Mẹ luôn may cho ít nhất hai bộ đồ mới và mua đôi giày ba ta trắng điệu đàng hoặc một đôi guốc cao màu đen nếu mặc áo dài. Nhưng mình căm nhất là ít khi có cặp mới. Dù mình vứt lăn lóc thế nào chúng cũng chả hư hoặc rách. Có khi mình chơi chiêu rạch rạch nham nhở để thay, nhưng mẹ đã phát hiện ra ý đồ đen tối đó nên phạt mình phải xài tiếp đến khi bớt gian dối mới tha. Mình chừa không dám rạch cặp nữa, chứ không phải là chừa gian dối. Nó chỉ chuyển sang dạng khác “tinh vi” hơn mà thôi.

Thích nhất là lúc chuẩn bị tập vở cho năm mới. Lượn bao nhiêu nhà sách để tìm cho được loại giấy bao đẹp mà không đụng hàng. Có năm mình sáng tạo bao vở bằng mặt trắng của tờ lịch, rồi dán hình cái bản mặt mình ở giữa rất nổi. Kiểu như đây là vở của kẻ mà ai cũng biết là ai đấy. Nhưng được một thời gian ngắn mình phải thay. Vì bọn xấu đã làm mặt mình đầy tàn nhang, có khi le lưỡi, có khi lé mắt, có khi có răng nanh như quỷ sứ. Mỗi lần lên trả bài là thầy cô cứ cười cười, mồi cho chúng nó ở dưới cười nhỏ rồi to dần. Đúng là một lũ quỷ sứ! ý mình là lũ học trò, không phải thầy cô!

Hộp viết thì luôn là những cái hộp thời thượng nhất. Có một đống ngăn để đựng các thể loại viết và dụng cụ học tập. Và nó rất nặng. Bao gồm compa, dao rọc giấy và hàng tá thứ cần là có. Vì tiện nghi thế nên chừng một tuần thì các bạn đều cần xong, và hộp viết chính xác chỉ còn là cái hộp và cây viết.

Đấy là khâu chuẩn bị.

Gần đến ngày khai giảng không khí đã nhộn nhạo hẳn lên. Vui nhất là ngày đi lao động. Ta nói, vừa làm vừa chọc giỡn, nên rác và cỏ ở sân trường đều bay lên đầu và bám vào đám lố nhố học trò. Ba tháng hè dường như là quá dài cho nỗi nhớ nhung. So đo coi hè mày được đi đâu chơi, tao bị ông bà già tống về quê làm ruộng mệt chết mẹ, trời ơi, vậy hả, đáng đời cái bản mặt mày, rồi cứ thế đuổi nhau chạy khắp trường... Nhưng hồi hộp nhất phải kể đến món thăm dò coi năm nay ông thầy bà cô nào chủ nhiệm. Đứa nào ác ác tung tin vịt bị bà cô dạy Địa sát thủ chủ nhiệm là coi như thôi rồi. Còn nếu là ông thầy toán trẻ trẻ đẹp trai nhứt trường thì đứa con gái nào cũng bày đặt chép miệng chả quan tâm nhưng bụng đánh lô tô và mắt bắt đầu mơ về nơi xa lắm. Xì! mình đi guốc trong bụng chúng nó. Và mặt mình bắt đầu ngu đi vì mải suy nghĩ gian kế...

Ôi, đêm trước ngày khai giảng.

Những cái áo trắng sẽ được ve vuốt và treo lên tách biệt với một mớ đồ khác để khỏi bị nhăn và bị ám cái mùi cũ cũ. Quần thì li ủi thẳng cứ gọi là đứt tay. Giày được lau thêm lần cuối sau nhiều lần lau trước đó, để lên bục cao cao không thôi con lucky nó cạp nham nhở thì sáng mai nhà có món thịt chó nhậu. (sau ngày đó thì mang giày bị chó cắn đi học là bình thường, và con ky vẫn sống vui). Tập vở đã nằm ngay ngắn trong cặp vì cứ bị lôi ra xếp vào hàng chục lần. Đem đầy một cặp to. Ngày đầu chả học hành ghi chép gì đâu, nhưng cứ phải ráng mà vác theo, khoe là chính. Đồng hồ báo thức đã vặn… tic tac tic tac…

Ngày trọng đại.

Bước ra khỏi nhà, cảm giác ai cũng nhìn mình, dù đường vắng tanh. Nghĩ, biết đâu người ta nhìn mình xuyên qua màn, xuyên qua cửa, nên tỏ vẻ vênh váo lắm.

Đến trường, nhìn từ xa xa đã thấy lố nhố đông đúc rồi, thì ra đứa nào cũng nô nức như mình mà cứ tỏ ra chẳng có gì. Đi đứng cứ như rô bốt, chỉ đứng nghiêm nghiêm chả dám ngồi, chắc sợ nhăn đồ. Gió lớn một tí là bụng chửi thề rồi, sợ xù tóc.

Mà không hiểu sao, lũ bạn chúng nó nuốt gì mà không gặp có mấy tháng đứa nào cũng trổ mã hơn mình. Thằng này năm ngoái mình còn kẹp cổ nó mà giờ nó muốn cho mình ngửi nách cũng phải chịu. Con kia màn hình phẳng như mình ba tháng trước mà giờ bikini con con rồi, làm bọn con trai xoay sang mình xì xầm mới chết. Về mách mẹ mới được!

Khi sân trường ngập kín bóng học trò thì không khí đã căng tràn theo từng nhịp trống tập trung. Thầy cô lũ lượt bước ra đầy sân khấu. Ôi, nói chứ các cụ cũng nô nức như trò, cũng áo quần tinh tươm chả dám di chuyển mạnh. Vẻ lịch thiệp tạm thời đã đánh tan đi hoài niệm của lũ học trò về những cú hét ra lửa, giận xịt khói và dữ tung trời của các cụ năm ngoái. Quên mất rằng, chỉ sau ngày này thôi, lịch sử sẽ lặp lại, nguyên vẹn và có phần nguy hiểm hơn!

Thầy Hiệu trưởng luôn ôn tồn và nói những lời…cũ xì. Có đứa ngồi dưới nói nhép theo bài diễn văn làm rộn ràng cả một xóm nhà lá. Thầy vẫn tiếp tục ôn tồn, nhưng bụng bảo dạ, chết với ông nhá!

Xong đâu đấy vào lớp gặp gỡ thầy cô chủ nhiệm mới thật là xôn xao. Chỗ ngồi xáo trộn loạn cả lên, đứa nào cồ đầu phải xuống dưới ngồi hết. Mình chưa bao giờ rời khỏi bàn đầu. Vì mình bị cận thị. Chứ không phải bị đẹt như mấy thằng quỷ bàn chót cố nói to với nhau để mình nghe thấy. 

Lại lớp trưởng, lớp phó, tổ trưởng, tổ phó... ôi mình ghét thằng này thế mà lại phải nịnh nó để nó khỏi ghi tên, khỏi kiểm tra, khỏi mách cô vì năm nay nó được làm trưởng lớp. Nhưng phải có phương án sơ cua, nịnh nọt mà không ăn thua thì trét mắt mèo cho nó ngứa đã đít, bõ ghét!

Mọi thứ lại bắt đầu, nhặng xị, cười đùa, trách móc, giận dỗi, căng đầu vì học, thót tim vì bể tủ lúc thi, tranh đua với nhau từng con điểm, nhớ nhớ anh chàng tóc hai mái lớp trên, mơ mơ cảnh chàng trèo cây hái tặng…con nhỏ khác cành phượng to…

…tất cả tạo nên một thứ ký ức tuyệt vời qua mỗi năm của lứa tuổi học trò… làm dày thêm tâm hồn và tình cảm mỗi con người, là hành trang mang theo suốt một đời, để có ngày, ngẩn ngơ mãi trước một tà áo trắng, miệng hát thầm : nếu có ước muốn trong cuộc đời này, hãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại…


30.8.11

Thu & em



Có những khát vọng không phải vươn tay là tới
Thu nhắc em đừng chờ đợi phép màu
Hãy sống thật lòng và hãy biết tin yêu
Và hạnh phúc nằm trong những điều bình thường đó.


Tháng 8.

Em đón thu trên những con nắng chạy dọc phố núi một ngày sang mùa.

Vậy là em đã đi qua một mùa đông lạnh lẽo, một mùa xuân kém tươi và một mùa hạ oi nồng bức bối bởi những day dứt và hoang mang. Em từng thấy mình có lúc trở về một ngày xưa khi đứng giữa mênh mông biển lớn và ì ầm những con sóng xô mà không biết nên làm một hạt cát vô tư hay vẫn tiếp tục làm người với trò chơi được – mất.

Vậy là em đã đứng giữa những xao xác lá vàng một ngày thu và mỉm cười khi người nói muốn nắm lấy tay em đi mãi trên con đường ấy.

Vậy là em đã sẵn sàng, để bước tiếp.

Một cánh cửa đóng lại là một cánh cửa mở ra.

Một bàn tay lạnh lẽo rời đi là nhường chỗ cho một bàn tay ấm nóng.

Một trái tim tan vỡ là một trái tim đầy sức sống khi được đập trở lại.

Một mùa thu đầy nước mắt sẽ làm trong veo những nụ cười của một mùa thu khác.

Em ngắm nhìn bức tượng gỗ trên tay như nhìn ngắm tình yêu của mình. Phải trải qua những gọt dũa và mất mát đớn đau mới trở nên quý giá và đẹp đẽ.

Cảm ơn những niềm riêng đã nuôi dưỡng tâm hồn em, để nó đủ mạnh mẽ và thanh khiết mà đón nhận những hạnh phúc mới mẻ và giản đơn.

Và, cảm ơn mùa thu!




31.7.11

31/7


Định mệnh đã đưa ta đến với nhau. 
Nhưng chính chúng ta đưa nhau ra khỏi con đường định mệnh đó.

Em viết cho 31/7.
Cho hôm qua, hôm nay và mai sau.
Cho ngày ngoái đầu nhìn lại, thấy mọi điều đã thành cũ kỹ.

Không có gì là vô nghĩa.
Dù sự chờ đợi có khi rất mỏi mòn, và rệu rã.
Em tiễn thu qua đón đông về đợi xuân đến
Và nhìn hạ đi mà không thấy mùa yêu gọi tên em khẽ khàng.

Ngày đã sang
Sau bão giông và những cơn mưa nặng hạt
Trăng khuya nhắc em về những đêm bình yên trên phố núi
Em gói ước mơ xưa thả theo cánh diều căng trong chiều đầy gió
Tiễn anh xa đến miền không nhau

Em vẫn đợi nghe tiếng ai
Để thấy sau những khoắc khoải
Nỗi đau
Tan vỡ
Là an vui ở nụ cười nơi đáy mắt
Khi người hạnh phúc với một người không phải là em.

--------------
Cảm ơn anh, đã yêu em nhiều thế, suốt 1000 ngày!

14.7.11

Uudam


Uudam nhớ mẹ.

Uudam mơ thấy mẹ mỗi khi cô đơn trong lòng.

12 tuổi mình đã biết cãi mẹ. 12 tuổi mình đã bỏ đi chơi để ba phải đi tìm. 12 tuổi mình mang đầy phiền nhiễu. 12 tuổi mình có lần ước hô biến ba mẹ sẽ bay đi đâu mất – để không còn ai la rầy, cằn nhằn và túm mình về mỗi lúc hăng chơi.

Nhưng 12 tuổi Uudam đã không còn mẹ, và ba. 12 tuổi Uudam cất tiếng hát giữa muôn ngàn giọt nước mắt. Không có giọng hát nào có thể chạm sâu hơn đến tâm hồn người khác như tiếng lòng đứa con trai côi cút gọi mẹ.

Nhưng Uudam không khóc. Nắng và gió trên thảo nguyên Nội Mông đã nuôi lớn bản lĩnh đối diện cuộc sống của cậu nhỏ. Mắt Uudam thật sáng, ánh nhìn thật cương nghị và tiếng hát rền vang như tiếng chàng trai gọi con ngựa chiến của mình quay về giữa bao la đồi núi.

Uudam bước ra như chàng Hoàng tử bé trong câu chuyện mẹ kể. Mình muốn cầm lấy bàn tay đưa cao lên trời khi Uudam hát - như muốn giữ lấy bóng mẹ đừng bay xa như mây, như khói, như mơ – để sẻ chia nỗi mất mát quá lớn lao. Nhưng tin rằng mẹ, và ba vẫn luôn dõi theo bước chân và mong Uudam mạnh mẽ và trưởng thành như đã, đang và sẽ.

Uudam có ước mơ đẹp như nắng sớm. Uudam ước mình có thể tạo ra những giọt mực, khi nhỏ xuống đất, nơi đó sẽ biến thành một cánh đồng cỏ xanh. Chưa biết khi nào giấc mơ của hoàng tử bé sẽ thành hiện thực. Nhưng ngay khi cất lên tiếng hát, giọt yêu thương của Uudam đã thổi bùng tình yêu của những đứa con xa mẹ, để thấy mình thật quá may mắn khi vẫn còn mẹ, ở bên.

Mình cũng đang nhớ, quay quắt.

Mình không muốn nằm mơ, mình phải nắm lấy đôi bàn tay ấm nóng ấy - đôi bàn tay không còn thanh xuân và chai sần của mẹ - ngày mai, mình phải về, về thôi.

Tuổi 12 đã trôi qua lâu lắm. Nhưng nỗi muộn sầu mình mang đến vẫn nhiều mỗi ngày. Mình vẫn cãi mẹ và phiền lòng ba khi mải chạy theo tiếng gọi của tự do tuổi trẻ. Nhưng mình sẽ yếu đuối hơn tuổi 12 rất nhiều khi nghĩ đến một ngày trái trên cành phải rụng xuống sau một thời xanh… mình sẽ rất yếu đuối…

Và chắc chắn, mình sẽ không thể hát được như thế, như Uudam kiên cường.