Love means never say you be sorry...

22.10.11

Cầm & Buông



Này, đừng nói, cầm được thì buông được, dễ ẹc.

Trong tình yêu, nếu ai có phương châm đó và hành xử được như thế, trọn vẹn, thì ta tin, người ấy chưa bao giờ thực sự yêu. Có chăng chỉ là yêu bản thân mình nhiều quá đến nỗi không còn chỗ dành cho thêm một người nữa.



Ta đã đi qua những cuộc tình. Hay những cuộc tình đã lăn qua đời ta. Dù thế nào thì cũng là từng cầm và từng buông. Nhưng chưa bao giờ buông tay mà dễ dàng. Là day dứt, xót xa, là nửa hồn còn lại bỗng thương đau...

Vì cầm nắm là rung động, là sâu. Chớ đâu là hời hợt, là nông nổi.

Trưởng thành trong tình yêu cũng như trèo lên một ngọn núi cheo leo. Phải liên tục cầm nắm, tựa vào những mỏm đá lưng chừng, rồi lại buông tay để tìm tới những mỏm đá cao hơn, cứ thế nhích dần.

Chinh phục tình yêu cũng cảm giác như chinh phục một ngọn núi. Thực ra đó là cảm giác chiến thắng chính cái tôi của mình. Rồi thì sao? Cảm giác đó rất gần với chơi vơi và mất phương hướng, khi không còn mục tiêu để chinh phục và cố gắng vì, thì đó sẽ là khởi đầu của bi kịch...

Thế nên cuộc đời là tiếp nối của những chinh phục, những chơi vơi, những chinh phục mới, những chơi vơi mới... là tiếp nối của " cầm " và "buông "... cứ thế theo nhau vắt kiệt sức lực con người ta đến tận cùng. Phải chăng vì vậy mà ai trước khi nhắm mắt cũng thở phào một cái rõ dài. Nghĩa là miền cực lạc là không có chinh phục, không còn chơi vơi. Nghĩa là xét ở một khía cạnh (cà chớn) nào đó thì khi nhìn một người sắp từ giã cõi đời trong an lạc, ta nên rú lên thay cho tiếng lòng đầy ganh tị vì mình vẫn còn bị đày ải chốn này...

Giờ đây ta đang váng vất giữa cầm và buông. Cứ lừng khừng như gã say đi loanh quanh một vòng phường phố chả biết đâu là nhà mình.

Ta muốn cầm vì những nụ hôn luôn ngọt ngào và ngây ngất...

Ta muốn buông vì đầu lưỡi cứ nhung nhớ vị ngọt ấy mỗi lần nước mắt mặn đắng môi khi ngắm nhìn những vết sướt đã cũ...

Ôi, nhưng ta muốn nhất là " thở phào một cái rõ dài "...