Love means never say you be sorry...

3.10.11

Ngày bão




Bão vẫn theo nhau đổ bộ vào đất liền, nhiều ngày rồi. Sài gòn đã lâu không có mưa dầm dề, đường trơn ướt tiêu điều như thế này...

Bão làm lủng củng hết mọi dự định và thói quen.

Không còn hùng hục chạy ào ra công viên sáng sớm, mà rúc vào chăn và nhủ lòng trời hẵng còn tối lắm.

Thôi đạp xe vòng vèo mỗi tối, mà ngồi lọt thỏm vào chiếc ghế hình đôi môi đan đan móc móc.

Chẳng rong chơi ghé nơi này, lượn nơi kia mỗi khi xong việc, chỉ muốn ào về nhà thoát khỏi bộ đồ cứ ẩm ướt vì mưa.

Và kế quạch lội rừng U Minh thượng bị xếp xó.

Bão làm thời gian bị xẹp lốp, lượt thượt lê thê quá đỗi. Chẳng thế mà nhịp sống mình bỗng dưng chậm rì. Bão kéo tuột mình về với những thích thú cũ xưa.

Mình đã ngồi viết thư tay gửi cho thằng cháu bị tống đi học ở một vùng xa heo hút, kèm một cuốn sách về những ưu tư tuổi nhỏ. Mình bảo nó thôi thở than về những ngày buồn tẻ không có internet, bida và điện tử ở nơi nắng cháy da mỗi trưa đi học về, bạn cùng lớp là bọn dân tộc đen đúa luôn cười hềnh hệch mỗi khi nhìn thấy mặt nó. Mà hãy học, đọc, nghĩ và sống như nó chưa bao giờ thử làm để khỏi phải bị tống vào đó. Nó chưa hồi âm, bằng thư tay. Chỉ nhắn tin, dì Na viết gì dở ẹc, đọc tức muốn chết, tức muốn khóc, nhưng cháu đọc gần xong cuốn sách rồi… Cái thằng, thương!

Mình đã lại mê mẩn với những cuộn len đầy màu sắc và hí hoáy đan móc. Này là nón điệu cho nhỏ cháu gái quậy như điên. Này là áo mùa đông cho mẹ. Áo lớn và dày, nên chắc cần thêm nhiều đêm nữa. Gió phố núi có đợi để đừng thổi tung áo mẹ mong manh mỗi khi chiều buông, vì nơi ấy, ngày hè đêm đông. Ngón tay cầm móc đã mỏi nhiều và chớm chai, vậy mà ngày xưa, mẹ đã móc suốt nhiều ngày tháng, để có đồ cho con, có đồ bỏ chợ… Mẹ ơi, nhớ!

Mình đã làm mấy món nhà quê hay nấu ngày có bão. Mấy con cá nục kho khô và cứng và mặn chằn để ăn với cơm nóng nhão nhão. Mắm ruốc huế kho với ba rọi sền sệt chấm với bầu non luộc vừa chín tới. Nhớ có lần trách mẹ cứ ăn hoài mấy món thiếu dinh dưỡng như vầy, con còi không lớn nổi. Mẹ lặng thinh. Lời nói gió có bay, mà giờ lòng con vẫn chưa thôi áy náy. Phải chi mẹ chửi một câu giùm… Và miếng cơm để nuốt xuống giọt nước mắt lưng chừng… Mưa ơi, buồn!

Mình đã đội mưa đi thay dây nilon cho cây đàn cũ, và đủ kiên nhẫn tập thêm một bài classic nữa, thay cho bài “rủ đi chơi” – cứ đánh đi đờn lại cả năm trời.

Mình đã lại làm thơ, cho mưa và cho ngày mới. Thơ làm xong đọc thấy buồn cười, thôi kệ, thích hơn thể loại thơ cười buồn hổm giờ.

Bão mang đến những ngày sống, chứ không phải là tồn tại dật dờ theo guồng quay cơm áo như vẫn thế. Tự hỏi, nếu cứ thế này thì sao, chắc già nhanh, chắc low-tech và tụt hậu vì xa rời thế giới ảo, phây bục, bờ lốc bờ liếc…

Thôi hết bão rồi tính tiếp!