Sau mỗi cuộc đua, trận đấu hoặc giao tranh, luôn phân định rạch ròi ra kẻ bại người thắng.
Không hiểu sao, mình không thích chứng kiến một trận đấu đối kháng có tính quyết đinh. Vì đằng sau nụ cười vinh quang và tiếng reo hò chúc tụng của người chiến thắng là giọt nước mắt và nỗi tuyệt vọng của kẻ chiến bại.
Mình vẫn thường để ý nhiều hơn đến tâm trạng của người thua cuộc.
Thẫn thờ, lặng im, đơn độc, tiếc nuối.
Đau đớn.
Và dù là ai, rồi cũng sẽ khóc.
Đứng trước thất bại, sự yếu đuối dâng lên đàn áp, vẫy vùng, và tận sâu nơi nào đó, vào một khoảnh khắc nào đó, cái tôi của kẻ bại đã nhóm lên một khao khát “phục thù”. Khao khát ấy lớn dần thì sẽ có những trận đấu tiếp nối, khao khát ấy lụi tàn thì cái tôi đó đã được giải thoát… Mà phàm là con người, mấy ai đủ sáng mắt sáng lòng để giải thoát cho bản thân mình.
Cuộc đời rốt cuộc cũng chỉ là một chặng đua. Đích đến cũng nhiều như lòng người không bao giờ biết đủ: tình yêu, địa vị, tiền tài, dục vọng…
Mình luôn bị thu hút bởi những chiến binh từng bại trận vài lần trong chặng đua cuộc đời. Nếm trải đủ nhiều, tan nát đủ nhiều, và chắp vá đủ nhiều để biết sống trọn vẹn cả phần người và phần con.
Thất bại trong tình yêu, là những tổn thương khó lành nhất. Nhưng vẫn sẽ lành. Đôi khi trái gió trở trời lại nhói lên một chốc. Rồi thôi. May mắn thay, cuộc sống còn nhiều thứ tình khác nữa…
Mình sinh ra ở núi, nhưng lại yêu biển đến nôn nao. Hay kiếp trước mình là tôm là cá, là quần thần của chàng Thủy Tinh?
Ngày xưa đã cãi cô giáo Văn về sự phi lý của vua cha. Hôm nay lại được nghe tiếng lòng chàng Thủy, thương gấp ngàn lần hơn… Ngoài kia biển đang dậy sóng, mang mưa bão về phố mình, chắc chàng đang nhớ người xưa…
Mỵ nương hỡi ngàn năm em có biết?
Còn một người mãi tha thiết yêu em?
Vì bất công mà lỡ mảnh oan duyên
Phải ôm hận dưới đại dương sóng nộ…
Em có nhớ buổi cầu hôn hôm đó
Trước sân rồng tôi đã trổ oai linh
Sức anh hùng đâu thua kém Sơn Tinh
So văn võ ngang tài thần núi Tản
Khó phân định nên Vua cha ra hạn :
Sáng hôm sau dâng Lễ vật cầu hôn!
Thật bất công khi núi Tản gần hơn
Mà em lại thuộc về người tới trước
Giữa đại dương làm sao tôi tìm được
"Voi 9 ngà, gà 9 cựa, ngựa 9 hồng mao"
Những thứ này chỉ có ở núi cao
Mà tôi lại là thần coi dưới biển
Đám trung thần, vì tôi, xin tình nguyện
Hóa thân thành lễ vật để dâng cha
Nhưng tới nơi thì em đã đi xa
Thua oan ức, Mỵ Nương ơi, có thấu!
Đám bạch tuộc, ba ba, cá sấu
Lũ tôm cua, cá mập, thuồng luồng
Cãi lời tôi, cố theo đuổi Mỵ Nương
Để bày tỏ công bằng và lẽ phải
Nhưng Sơn Tinh đã ra tay sát hại
Giết thủy dân xác ngập, máu tràn…
Một cuộc tình để trăm mạng thác oan
Tôi là kẻ ngàn đời mang tiếng nhục
Tôi có thể dùng cuồng phong, bạo lực
Tung sóng triều dâng ngập núi Tản Viên
Nhưng chỉ vì sợ làm hại đến em
Và không muốn máu thường dân phải đổ…
Em có thấy đại dương cuồng sóng nộ
Là mỗi lần tôi thương nhớ đến em
Mãi ngàn đời sóng không thể lặng yên
Vì thần biển chưa quên tình tuyệt vọng…
Ơ, mà mình định viết cái gì? hay mình chỉ định nghe bài hát tếu táo này?
