Love means never say you be sorry...

12.9.11

Home



Có lần khi ở rất xa nơi mình sinh ra, em đã nhìn ra ô cửa sổ nhòe nhoẹt nước mưa, và khóc. 

Trong căn phòng xa hoa của khách sạn 5 sao xứ người, em chỉ thấy mình ngồi co ro ở một góc nhỏ của chiếc ghế bành to lớn. Đó là một ngày mùa đông. Ánh đèn vàng đến nồng nàn và điều hòa đã vặn ở nhiệt độ cao nhất cũng không xua tan được khí lạnh bủa vây. 

Em cứ ngồi như thế, thật xa chiếc giường trải drap trắng toát phẳng phiu, như sợ phải đặt mình lên đấy mà nghe nỗi nhớ thấm ướt chiếc gối lông ngỗng mềm dịu. Em cứ ngồi như thế, lâu lâu nhoài mình phả hơi thở vào ô cửa kính lớn và miết vào “miss, miss… so much”. Em cứ ngồi như thế, nhiều ngày đông, lúc trời gần về sáng…

Có khi em xua đêm vắng bằng một kiểu hành xác lạ kỳ. Ngồi trong bồn tắm, thả vào mớ bột oải hương, và xả mạnh nước từ vòi sen xuống mặt, nóng rát. Cảm giác như chìm trong một ngày mưa hạ oi nồng. Em không thích mùa đông, không thích lạnh lẽo, vì nó làm lòng em cô đơn chết đi được...

Có khi em rời giường ngủ, lần mò xuống quán bar khách sạn, chọn một góc ngồi khuất, gọi ly cocktail sóng sánh, khẽ lắc lư theo nhịp gõ flamenco của ban nhạc Filipino, thảnh thơi được một chốc, rồi lại thấy mắt mình cay xè, có lẽ vì khói thuốc bàn bên…

Có khi em mặc vội áo choàng, lang thang ra phía khu vườn có hồ bơi lúc quá nửa đêm, nghe cái lạnh cùng sương khuya chạy xộc vào từng tế bào, buốt giá. Không gian im ắng đến tê người, em chỉ thèm nghe tiếng ếch kêu ồm ộp để thấy mình không một mình…

Em nhớ nhà.

Nhớ bụi khói, tiếng ồn ào, tiếng chó sủa giữa đêm khiến em bực dọc.

Nhớ căn phòng ổ chuột nơi em vươn tay là có mọi thứ mình cần.

Nhớ ánh mắt, nụ cười, vòng tay. Nhớ anh.

Em đã đếm ngược thời gian. Không nhớ đã nghe bài hát này bao lần. Không nhớ đã vui mừng thế nào khi thấy bóng anh ở sân bay ngày trở lại. Chỉ biết hít vào cho đầy lồng ngực cái không khí nồng nàn mà em gọi là mùi quê hương.




Đã nhiều năm, từ mùa đông ấy.

Em đã lại đến và ở một xứ khác, vài lần nữa, nhưng cảm giác nhớ nhung không bao giờ giống ngày xưa, không còn ai mong em ở sân bay ngày về nữa.

Mùa hè oi nồng, em giờ đây vẫn nghe bài hát cũ xưa, nhưng với tâm thế của người ở lại và chờ đợi. Lòng đôi khi ngổn ngang. Không biết người ta có đếm ngày để về với em, có thấy mình sống một cuộc sống khác thật nhạt nhòa khi ở một thành phố không có em, và có chút nào nhớ em…
  
Does someone just wanna come home?