Love means never say you be sorry...

6.9.11

10 năm



10 năm là một bước đi dài.

Thời gian đã in hằn lên khóe môi , nét cười. Những hồn nhiên, vô lo đã theo nhau đi mãi về miền quá khứ, chỉ còn lại trăn trở và ưu tư mỗi ngày nhìn bóng chiều đổ sau bước chân mình.

10 năm trước em nếm trải thất bại đầu tiên trong đời. Vẫn đứng dậy bước tiếp với niềm tin và khao khát sống mãnh liệt.

10 năm sau em lặn ngụp sâu trong nỗi muộn phiền của lần vấp ngã kế tiếp, lòng đã có lần từ chối hi vọng về một ngày mai tươi sáng hơn.

Mắt em thôi nhìn về phía xa nơi chỉ có hoa hồng và thảm cỏ non xanh mướt, giờ chỉ thấy hoang hoải một kiếp người có khi mỏi mệt đến tan ra.

Nhưng dù em thế nào, cuộc sống vẫn lăn trôi, cười nói vẫn xôn xao lẫn trong tiếng nấc giấu sau đôi bàn tay. Em luôn chờ một ngày nhiều gió mà thả tóc tung bay tiễn ước mơ trẻ dại về miền tít tắp, sẽ không còn khắc khoải giữa hư – thực, và khỏi rủ lòng khi nhìn mình vùi trong mớ hỉ nộ ái ố chốn nhân gian…

10 năm, nếu có thể quay lại, em tin mình vẫn sẽ như thế, vẫn ngô nghê và chông chênh chọn con đường không bằng phẳng mà đi, rằng sống không phải là chạy thật nhanh để đến đích, mà là thắt chặt dây giày sải những bước rệu rã qua dầm dề mưa tuyết và nằm lại khi nắng vàng đang lên…

Là em đó, của 10 năm, của ngày ấy và bây giờ...