Love means never say you be sorry...

12.9.11

Home



Có lần khi ở rất xa nơi mình sinh ra, em đã nhìn ra ô cửa sổ nhòe nhoẹt nước mưa, và khóc. 

Trong căn phòng xa hoa của khách sạn 5 sao xứ người, em chỉ thấy mình ngồi co ro ở một góc nhỏ của chiếc ghế bành to lớn. Đó là một ngày mùa đông. Ánh đèn vàng đến nồng nàn và điều hòa đã vặn ở nhiệt độ cao nhất cũng không xua tan được khí lạnh bủa vây. 

Em cứ ngồi như thế, thật xa chiếc giường trải drap trắng toát phẳng phiu, như sợ phải đặt mình lên đấy mà nghe nỗi nhớ thấm ướt chiếc gối lông ngỗng mềm dịu. Em cứ ngồi như thế, lâu lâu nhoài mình phả hơi thở vào ô cửa kính lớn và miết vào “miss, miss… so much”. Em cứ ngồi như thế, nhiều ngày đông, lúc trời gần về sáng…

Có khi em xua đêm vắng bằng một kiểu hành xác lạ kỳ. Ngồi trong bồn tắm, thả vào mớ bột oải hương, và xả mạnh nước từ vòi sen xuống mặt, nóng rát. Cảm giác như chìm trong một ngày mưa hạ oi nồng. Em không thích mùa đông, không thích lạnh lẽo, vì nó làm lòng em cô đơn chết đi được...

Có khi em rời giường ngủ, lần mò xuống quán bar khách sạn, chọn một góc ngồi khuất, gọi ly cocktail sóng sánh, khẽ lắc lư theo nhịp gõ flamenco của ban nhạc Filipino, thảnh thơi được một chốc, rồi lại thấy mắt mình cay xè, có lẽ vì khói thuốc bàn bên…

Có khi em mặc vội áo choàng, lang thang ra phía khu vườn có hồ bơi lúc quá nửa đêm, nghe cái lạnh cùng sương khuya chạy xộc vào từng tế bào, buốt giá. Không gian im ắng đến tê người, em chỉ thèm nghe tiếng ếch kêu ồm ộp để thấy mình không một mình…

Em nhớ nhà.

Nhớ bụi khói, tiếng ồn ào, tiếng chó sủa giữa đêm khiến em bực dọc.

Nhớ căn phòng ổ chuột nơi em vươn tay là có mọi thứ mình cần.

Nhớ ánh mắt, nụ cười, vòng tay. Nhớ anh.

Em đã đếm ngược thời gian. Không nhớ đã nghe bài hát này bao lần. Không nhớ đã vui mừng thế nào khi thấy bóng anh ở sân bay ngày trở lại. Chỉ biết hít vào cho đầy lồng ngực cái không khí nồng nàn mà em gọi là mùi quê hương.




Đã nhiều năm, từ mùa đông ấy.

Em đã lại đến và ở một xứ khác, vài lần nữa, nhưng cảm giác nhớ nhung không bao giờ giống ngày xưa, không còn ai mong em ở sân bay ngày về nữa.

Mùa hè oi nồng, em giờ đây vẫn nghe bài hát cũ xưa, nhưng với tâm thế của người ở lại và chờ đợi. Lòng đôi khi ngổn ngang. Không biết người ta có đếm ngày để về với em, có thấy mình sống một cuộc sống khác thật nhạt nhòa khi ở một thành phố không có em, và có chút nào nhớ em…
  
Does someone just wanna come home?


11.9.11

Trung Thu



Trung Thu rồi kìa.

Thế mà mình đi dọc những con phố dài vẫn không thấy được cái không khí của đêm hội trẻ thơ. Những hàng quán lồng đèn treo đủ các thể loại nào nhựa, nào giấy, mà mình vẫn không tìm được cái nào ưng ý. Có lẽ mình đang tìm một chiếc có hình dáng của những kỷ niệm thơ ấu đã trôi qua từ lâu lắm...

Thế mà mình đang quấn chăn nằm nghe mưa rả rích mà thương nhớ những đêm rằm tháng tám xưa. Lũ trẻ con quanh nhà mình rục rịch từ chiều chờ đêm xuống để rước đèn, và những ngón tay xinh đan vào nhau cầu trời đừng mưa nữa, hẳn đang thất vọng tràn trề...

Từng này tuổi rồi mà mình vẫn cứ háo hức mỗi mùa trăng. Đó là mùa ký ức tuổi thơ trở về sinh động và ngọt ngào nhất.

Hồi xửa làm gì có lồng đèn điện vô duyên toàn nhạc Tây Du Ký và mấy bài nhạc tàu xí xa xí xồ như bây giờ. Thế nên giai đoạn rộn ràng và nhộn nhịp hơn cả là lúc đám nhóc rủ nhau đi chặt tre về tự vót làm đèn. Mình thì rất khéo tay nên năm nào cũng làm đúng một kiểu đèn ông sao, tràn đầy tinh thần yêu nước. Nhưng tụi trong xóm hay bảo nhau là  mình chỉ biết mỗi kiểu đấy làm mình tức khí lắm . Cứ chép miệng nhìn lũ bạn sáng tác đủ thứ hình dáng đèn ra vẻ không thèm chấp, dù bụng thèm gần chết.

Trong xóm có một anh nọ rất giỏi làm đèn kéo quân. Mình luôn mê mẩn ngồi ngắm đoàn người di chuyển hoặc múa may khi đèn quay chầm chậm, như lạc vào một thế giới thần kỳ tuyệt diệu. Muốn được xem thế mình phải tò tò theo nịnh nọt lẫn cúng một mớ nến sáp cho hắn ta. Nhưng mình ít khi tiếc, phần vì được ngắm đèn, phần vì nến đó mình chôm của ông anh.

Thường đám con gái mới làm lồng đèn. Bọn con trai chỉ chơi đuốc. Chúng chuẩn bị những khúc tre dài và chia nhau từng tí dầu để tạo thành một đội quân đuốc hùng hậu trong đêm rằm. Lung linh và đáng yêu làm sao khi lũ trẻ nối đuôi nhau rước đèn khắp xóm. Tiếng cười đùa xen kẽ những tiếng thét thất thanh khi có thằng quỷ sứ nào đó dí đuốc vào thiêu rụi lồng đèn của con nhỏ ngày thường hay đi gây sự. Mình luôn phải méo mặt đứng ôm cái khung đèn cháy nham nhở nhìn theo đám đông tiếp tục đi mà bụng trách dạ sao gây lắm ân oán làm gì để giờ bị mấy thằng khỉ đột xấu bụng trả đũa. Chúng chính xác là khỉ đột vì sau đó thường nhảy cẫng lên cười hô hố và tung tăng chạy đi bỏ mặc mình đứng dở khóc dở cười...

Thôi không sao, mình sẽ về phá cỗ.

Cỗ của con nít xóm nghèo hoành tráng lắm. Thỉnh thoảng bây giờ mình vẫn bắt gặp hình ảnh mâm cỗ như thế mỗi dịp người ta cúng cô hồn. Thôi thì đủ loại tả pí lù bánh kẹo và trái cây, nhiều nhất là thèo lèo, bánh bột linh và mía, cóc, ổi. Nhưng vì trung thu nên ở giữa sẽ có bánh nướng, bánh dẻo hoặc bánh hình con heo trông rất đã mắt. Hồi ấy mình chỉ ước một lần ăn trọn vẹn một cái bánh trung thu cho thỏa cơn thèm, vì sang lắm cũng chỉ được ăn một góc tư bánh toàn bột là bột. Giờ thì chưa khi nào ăn hết một góc tư bánh toàn nhân vi cá, thập cẩm...

Trong lúc phá cỗ thì luôn có chương trình văn nghệ. Bọn trẻ luôn vỗ tay ủng hộ mình nhiệt tình vì mình mải hát thì sẽ bớt một miệng ăn. Nhưng mình vốn có tinh thần hi sinh vì nghệ thuật từ bé nên cứ thế tự biên tự diễn, vừa làm MC, vừa làm ca sĩ. Trong xóm mình được xem là ngôi sao vì quy mô hoạt động khá rộng. Kèo nào mình cũng đu theo, không chừa đám ma hoặc đám cưới.

Nhưng ở trường thì mình có vẻ không nổi tiếng lắm. Bằng chứng là năm nào cũng có văn nghệ mừng trung thu, để chị Hằng chú Cuội về giao lưu với tụi nhỏ. Mình chưa bao giờ được lên hát vì thường sẽ rớt ngay vòng đầu của phần duyệt chương trình. Mình luôn tự hỏi tại sao tài năng của mình không được nhìn nhận, cho đến mãi khi lớn lên nhìn lại hình mới phát giác là do nhan sắc của mình thuộc thể loại không ăn sân khấu, đen thui đen thít, bẩn bẩn và xấu xấu thế nào, quần áo luôn xộc xệch và đầu tóc cứ rối bù vì chả bao giờ mình chịu đứng yên một chỗ.

À, nhưng mình đã có một vở kịch để đời. Sau một hồi lâu lựa chọn cho vai vợ chú Cuội, cô đã mời mình, mình vui đến không để ý là không có đứa nào chịu nhận vai đó, trừ mình. Tiếng là vợ của vai chính nhưng mình diễn chỉ có hai cảnh. Cảnh 1 là mình đang đi làm đồng, tự nhiên lăn đùng ra chết, Cuội phải thay bộ lòng con chó vào bụng mình thì mình mới sống lại. Tức là, mình bước ra sân khấu, đứng ngơ ngơ, rồi nằm vật ra, đợi Cuội làm vài động tác trên bụng, rồi ngồi dậy cười hì hì xong đứng dậy bước vào trong cánh gà. Cảnh 2, vì mang trong người bộ lòng chó nên vợ Cuội rất đãng trí, tè vào gốc đa trước nhà, nên nó trốc rễ bay lên trời. Tức là, mình bước ra sân khấu, tuột quần ngồi sát cái hình cây đa. Rồi nhảy cẫng lên lúc người ta kéo cái hình ấy lên trần nhà, rồi cứ nhảy cẫng như thế chạy vào cánh gà. Hết phim. Vai diễn không một lời thoại nhưng cũng đủ để mình có biệt danh là vợ chú Cuội đến mãi một thời gian khá dài sau này. Lâu lâu họp lớp chúng bạn vẫn ước mình có thể diễn lại hai cảnh đấy cho chúng vỡ bụng một lần, nhưng mình dịu dàng từ chối. Mình chả thấy phiền lòng tẹo nào. Đã bảo là mình rất có tinh thần hi sinh vì nghệ thuật từ bé mà lị.

Cũng có khi mình và mấy thằng con trai lập phi đội múa lân đi vòng vòng xóm kiếm chút đỉnh ăn chè. Thường chỉ có cái đầu lân là đúng kiểu, còn lại là tự chế bằng mền hoặc khăn bàn màu đỏ đỏ. Mình là con gái nên được làm ông địa, nhảy tưng tưng quanh cái đầu lân rồi phe phẩy cái quạt rất đúng điệu. Đôi khi nhảy hăng quá rớt cái bụng bầu giả ra thì mọi người cười rần rần quê lắm. Nhưng người lớn có khi rất ác. Kêu phi đội vào múa, treo phong bì cao chót vót, làm con lân phải bế nhau lên mới lấy được, mà hồi mở ra có tí xíu tiền... Có khi người lớn còn cười kiểu, bị lừa rồi nhá, làm mình rất bực, nhảy hết hăng. Sau này có dịp mời các phi đội lân múa dịp tết cho vui nhà, mình biết ý bỏ phong bì xông xênh, nên ông địa cười rất tươi, như cái mặt nạ toe toét của ổng. 

Những mùa trăng cứ thế qua đi mà những rộn ràng vẫn theo mình mãi đến tận bây giờ.

Lớn rồi, mình thích đi trao quà cho trẻ em nghèo mỗi dịp trung thu cùng bạn bè, để thấy lại nguyên vẹn những ánh mắt hân hoan và thèm thuồng như của mình, ngày nhỏ. Mình chỉ mang theo bánh heo và lồng đèn giấy, để nhìn tụi nhỏ thắp nến sáng lung linh, và thắp luôn tuổi thơ của tụi mình. Mình cũng để dành đồ ăn cho đứa nào có tinh thần “hi sinh vì nghệ thuật”, vì nó xứng đáng được nhiều hơn những tràng pháo tay...

Ôi, trung thu!


6.9.11

10 năm



10 năm là một bước đi dài.

Thời gian đã in hằn lên khóe môi , nét cười. Những hồn nhiên, vô lo đã theo nhau đi mãi về miền quá khứ, chỉ còn lại trăn trở và ưu tư mỗi ngày nhìn bóng chiều đổ sau bước chân mình.

10 năm trước em nếm trải thất bại đầu tiên trong đời. Vẫn đứng dậy bước tiếp với niềm tin và khao khát sống mãnh liệt.

10 năm sau em lặn ngụp sâu trong nỗi muộn phiền của lần vấp ngã kế tiếp, lòng đã có lần từ chối hi vọng về một ngày mai tươi sáng hơn.

Mắt em thôi nhìn về phía xa nơi chỉ có hoa hồng và thảm cỏ non xanh mướt, giờ chỉ thấy hoang hoải một kiếp người có khi mỏi mệt đến tan ra.

Nhưng dù em thế nào, cuộc sống vẫn lăn trôi, cười nói vẫn xôn xao lẫn trong tiếng nấc giấu sau đôi bàn tay. Em luôn chờ một ngày nhiều gió mà thả tóc tung bay tiễn ước mơ trẻ dại về miền tít tắp, sẽ không còn khắc khoải giữa hư – thực, và khỏi rủ lòng khi nhìn mình vùi trong mớ hỉ nộ ái ố chốn nhân gian…

10 năm, nếu có thể quay lại, em tin mình vẫn sẽ như thế, vẫn ngô nghê và chông chênh chọn con đường không bằng phẳng mà đi, rằng sống không phải là chạy thật nhanh để đến đích, mà là thắt chặt dây giày sải những bước rệu rã qua dầm dề mưa tuyết và nằm lại khi nắng vàng đang lên…

Là em đó, của 10 năm, của ngày ấy và bây giờ...

5.9.11

Tựu trường


                                          ngày tựu trường quê em

5/9

Suốt 12 năm đi học, năm nào mình cũng đợi ngày này ngẩn cả người.

Mà không phải chỉ có đợi, bao nhiêu là thứ được chuẩn bị với sự háo hức cao độ.

Đầu tiên là quần áo, giày dép, sách vở. Mẹ luôn may cho ít nhất hai bộ đồ mới và mua đôi giày ba ta trắng điệu đàng hoặc một đôi guốc cao màu đen nếu mặc áo dài. Nhưng mình căm nhất là ít khi có cặp mới. Dù mình vứt lăn lóc thế nào chúng cũng chả hư hoặc rách. Có khi mình chơi chiêu rạch rạch nham nhở để thay, nhưng mẹ đã phát hiện ra ý đồ đen tối đó nên phạt mình phải xài tiếp đến khi bớt gian dối mới tha. Mình chừa không dám rạch cặp nữa, chứ không phải là chừa gian dối. Nó chỉ chuyển sang dạng khác “tinh vi” hơn mà thôi.

Thích nhất là lúc chuẩn bị tập vở cho năm mới. Lượn bao nhiêu nhà sách để tìm cho được loại giấy bao đẹp mà không đụng hàng. Có năm mình sáng tạo bao vở bằng mặt trắng của tờ lịch, rồi dán hình cái bản mặt mình ở giữa rất nổi. Kiểu như đây là vở của kẻ mà ai cũng biết là ai đấy. Nhưng được một thời gian ngắn mình phải thay. Vì bọn xấu đã làm mặt mình đầy tàn nhang, có khi le lưỡi, có khi lé mắt, có khi có răng nanh như quỷ sứ. Mỗi lần lên trả bài là thầy cô cứ cười cười, mồi cho chúng nó ở dưới cười nhỏ rồi to dần. Đúng là một lũ quỷ sứ! ý mình là lũ học trò, không phải thầy cô!

Hộp viết thì luôn là những cái hộp thời thượng nhất. Có một đống ngăn để đựng các thể loại viết và dụng cụ học tập. Và nó rất nặng. Bao gồm compa, dao rọc giấy và hàng tá thứ cần là có. Vì tiện nghi thế nên chừng một tuần thì các bạn đều cần xong, và hộp viết chính xác chỉ còn là cái hộp và cây viết.

Đấy là khâu chuẩn bị.

Gần đến ngày khai giảng không khí đã nhộn nhạo hẳn lên. Vui nhất là ngày đi lao động. Ta nói, vừa làm vừa chọc giỡn, nên rác và cỏ ở sân trường đều bay lên đầu và bám vào đám lố nhố học trò. Ba tháng hè dường như là quá dài cho nỗi nhớ nhung. So đo coi hè mày được đi đâu chơi, tao bị ông bà già tống về quê làm ruộng mệt chết mẹ, trời ơi, vậy hả, đáng đời cái bản mặt mày, rồi cứ thế đuổi nhau chạy khắp trường... Nhưng hồi hộp nhất phải kể đến món thăm dò coi năm nay ông thầy bà cô nào chủ nhiệm. Đứa nào ác ác tung tin vịt bị bà cô dạy Địa sát thủ chủ nhiệm là coi như thôi rồi. Còn nếu là ông thầy toán trẻ trẻ đẹp trai nhứt trường thì đứa con gái nào cũng bày đặt chép miệng chả quan tâm nhưng bụng đánh lô tô và mắt bắt đầu mơ về nơi xa lắm. Xì! mình đi guốc trong bụng chúng nó. Và mặt mình bắt đầu ngu đi vì mải suy nghĩ gian kế...

Ôi, đêm trước ngày khai giảng.

Những cái áo trắng sẽ được ve vuốt và treo lên tách biệt với một mớ đồ khác để khỏi bị nhăn và bị ám cái mùi cũ cũ. Quần thì li ủi thẳng cứ gọi là đứt tay. Giày được lau thêm lần cuối sau nhiều lần lau trước đó, để lên bục cao cao không thôi con lucky nó cạp nham nhở thì sáng mai nhà có món thịt chó nhậu. (sau ngày đó thì mang giày bị chó cắn đi học là bình thường, và con ky vẫn sống vui). Tập vở đã nằm ngay ngắn trong cặp vì cứ bị lôi ra xếp vào hàng chục lần. Đem đầy một cặp to. Ngày đầu chả học hành ghi chép gì đâu, nhưng cứ phải ráng mà vác theo, khoe là chính. Đồng hồ báo thức đã vặn… tic tac tic tac…

Ngày trọng đại.

Bước ra khỏi nhà, cảm giác ai cũng nhìn mình, dù đường vắng tanh. Nghĩ, biết đâu người ta nhìn mình xuyên qua màn, xuyên qua cửa, nên tỏ vẻ vênh váo lắm.

Đến trường, nhìn từ xa xa đã thấy lố nhố đông đúc rồi, thì ra đứa nào cũng nô nức như mình mà cứ tỏ ra chẳng có gì. Đi đứng cứ như rô bốt, chỉ đứng nghiêm nghiêm chả dám ngồi, chắc sợ nhăn đồ. Gió lớn một tí là bụng chửi thề rồi, sợ xù tóc.

Mà không hiểu sao, lũ bạn chúng nó nuốt gì mà không gặp có mấy tháng đứa nào cũng trổ mã hơn mình. Thằng này năm ngoái mình còn kẹp cổ nó mà giờ nó muốn cho mình ngửi nách cũng phải chịu. Con kia màn hình phẳng như mình ba tháng trước mà giờ bikini con con rồi, làm bọn con trai xoay sang mình xì xầm mới chết. Về mách mẹ mới được!

Khi sân trường ngập kín bóng học trò thì không khí đã căng tràn theo từng nhịp trống tập trung. Thầy cô lũ lượt bước ra đầy sân khấu. Ôi, nói chứ các cụ cũng nô nức như trò, cũng áo quần tinh tươm chả dám di chuyển mạnh. Vẻ lịch thiệp tạm thời đã đánh tan đi hoài niệm của lũ học trò về những cú hét ra lửa, giận xịt khói và dữ tung trời của các cụ năm ngoái. Quên mất rằng, chỉ sau ngày này thôi, lịch sử sẽ lặp lại, nguyên vẹn và có phần nguy hiểm hơn!

Thầy Hiệu trưởng luôn ôn tồn và nói những lời…cũ xì. Có đứa ngồi dưới nói nhép theo bài diễn văn làm rộn ràng cả một xóm nhà lá. Thầy vẫn tiếp tục ôn tồn, nhưng bụng bảo dạ, chết với ông nhá!

Xong đâu đấy vào lớp gặp gỡ thầy cô chủ nhiệm mới thật là xôn xao. Chỗ ngồi xáo trộn loạn cả lên, đứa nào cồ đầu phải xuống dưới ngồi hết. Mình chưa bao giờ rời khỏi bàn đầu. Vì mình bị cận thị. Chứ không phải bị đẹt như mấy thằng quỷ bàn chót cố nói to với nhau để mình nghe thấy. 

Lại lớp trưởng, lớp phó, tổ trưởng, tổ phó... ôi mình ghét thằng này thế mà lại phải nịnh nó để nó khỏi ghi tên, khỏi kiểm tra, khỏi mách cô vì năm nay nó được làm trưởng lớp. Nhưng phải có phương án sơ cua, nịnh nọt mà không ăn thua thì trét mắt mèo cho nó ngứa đã đít, bõ ghét!

Mọi thứ lại bắt đầu, nhặng xị, cười đùa, trách móc, giận dỗi, căng đầu vì học, thót tim vì bể tủ lúc thi, tranh đua với nhau từng con điểm, nhớ nhớ anh chàng tóc hai mái lớp trên, mơ mơ cảnh chàng trèo cây hái tặng…con nhỏ khác cành phượng to…

…tất cả tạo nên một thứ ký ức tuyệt vời qua mỗi năm của lứa tuổi học trò… làm dày thêm tâm hồn và tình cảm mỗi con người, là hành trang mang theo suốt một đời, để có ngày, ngẩn ngơ mãi trước một tà áo trắng, miệng hát thầm : nếu có ước muốn trong cuộc đời này, hãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại…


30.8.11

Thu & em



Có những khát vọng không phải vươn tay là tới
Thu nhắc em đừng chờ đợi phép màu
Hãy sống thật lòng và hãy biết tin yêu
Và hạnh phúc nằm trong những điều bình thường đó.


Tháng 8.

Em đón thu trên những con nắng chạy dọc phố núi một ngày sang mùa.

Vậy là em đã đi qua một mùa đông lạnh lẽo, một mùa xuân kém tươi và một mùa hạ oi nồng bức bối bởi những day dứt và hoang mang. Em từng thấy mình có lúc trở về một ngày xưa khi đứng giữa mênh mông biển lớn và ì ầm những con sóng xô mà không biết nên làm một hạt cát vô tư hay vẫn tiếp tục làm người với trò chơi được – mất.

Vậy là em đã đứng giữa những xao xác lá vàng một ngày thu và mỉm cười khi người nói muốn nắm lấy tay em đi mãi trên con đường ấy.

Vậy là em đã sẵn sàng, để bước tiếp.

Một cánh cửa đóng lại là một cánh cửa mở ra.

Một bàn tay lạnh lẽo rời đi là nhường chỗ cho một bàn tay ấm nóng.

Một trái tim tan vỡ là một trái tim đầy sức sống khi được đập trở lại.

Một mùa thu đầy nước mắt sẽ làm trong veo những nụ cười của một mùa thu khác.

Em ngắm nhìn bức tượng gỗ trên tay như nhìn ngắm tình yêu của mình. Phải trải qua những gọt dũa và mất mát đớn đau mới trở nên quý giá và đẹp đẽ.

Cảm ơn những niềm riêng đã nuôi dưỡng tâm hồn em, để nó đủ mạnh mẽ và thanh khiết mà đón nhận những hạnh phúc mới mẻ và giản đơn.

Và, cảm ơn mùa thu!




31.7.11

31/7


Định mệnh đã đưa ta đến với nhau. 
Nhưng chính chúng ta đưa nhau ra khỏi con đường định mệnh đó.

Em viết cho 31/7.
Cho hôm qua, hôm nay và mai sau.
Cho ngày ngoái đầu nhìn lại, thấy mọi điều đã thành cũ kỹ.

Không có gì là vô nghĩa.
Dù sự chờ đợi có khi rất mỏi mòn, và rệu rã.
Em tiễn thu qua đón đông về đợi xuân đến
Và nhìn hạ đi mà không thấy mùa yêu gọi tên em khẽ khàng.

Ngày đã sang
Sau bão giông và những cơn mưa nặng hạt
Trăng khuya nhắc em về những đêm bình yên trên phố núi
Em gói ước mơ xưa thả theo cánh diều căng trong chiều đầy gió
Tiễn anh xa đến miền không nhau

Em vẫn đợi nghe tiếng ai
Để thấy sau những khoắc khoải
Nỗi đau
Tan vỡ
Là an vui ở nụ cười nơi đáy mắt
Khi người hạnh phúc với một người không phải là em.

--------------
Cảm ơn anh, đã yêu em nhiều thế, suốt 1000 ngày!

14.7.11

Uudam


Uudam nhớ mẹ.

Uudam mơ thấy mẹ mỗi khi cô đơn trong lòng.

12 tuổi mình đã biết cãi mẹ. 12 tuổi mình đã bỏ đi chơi để ba phải đi tìm. 12 tuổi mình mang đầy phiền nhiễu. 12 tuổi mình có lần ước hô biến ba mẹ sẽ bay đi đâu mất – để không còn ai la rầy, cằn nhằn và túm mình về mỗi lúc hăng chơi.

Nhưng 12 tuổi Uudam đã không còn mẹ, và ba. 12 tuổi Uudam cất tiếng hát giữa muôn ngàn giọt nước mắt. Không có giọng hát nào có thể chạm sâu hơn đến tâm hồn người khác như tiếng lòng đứa con trai côi cút gọi mẹ.

Nhưng Uudam không khóc. Nắng và gió trên thảo nguyên Nội Mông đã nuôi lớn bản lĩnh đối diện cuộc sống của cậu nhỏ. Mắt Uudam thật sáng, ánh nhìn thật cương nghị và tiếng hát rền vang như tiếng chàng trai gọi con ngựa chiến của mình quay về giữa bao la đồi núi.

Uudam bước ra như chàng Hoàng tử bé trong câu chuyện mẹ kể. Mình muốn cầm lấy bàn tay đưa cao lên trời khi Uudam hát - như muốn giữ lấy bóng mẹ đừng bay xa như mây, như khói, như mơ – để sẻ chia nỗi mất mát quá lớn lao. Nhưng tin rằng mẹ, và ba vẫn luôn dõi theo bước chân và mong Uudam mạnh mẽ và trưởng thành như đã, đang và sẽ.

Uudam có ước mơ đẹp như nắng sớm. Uudam ước mình có thể tạo ra những giọt mực, khi nhỏ xuống đất, nơi đó sẽ biến thành một cánh đồng cỏ xanh. Chưa biết khi nào giấc mơ của hoàng tử bé sẽ thành hiện thực. Nhưng ngay khi cất lên tiếng hát, giọt yêu thương của Uudam đã thổi bùng tình yêu của những đứa con xa mẹ, để thấy mình thật quá may mắn khi vẫn còn mẹ, ở bên.

Mình cũng đang nhớ, quay quắt.

Mình không muốn nằm mơ, mình phải nắm lấy đôi bàn tay ấm nóng ấy - đôi bàn tay không còn thanh xuân và chai sần của mẹ - ngày mai, mình phải về, về thôi.

Tuổi 12 đã trôi qua lâu lắm. Nhưng nỗi muộn sầu mình mang đến vẫn nhiều mỗi ngày. Mình vẫn cãi mẹ và phiền lòng ba khi mải chạy theo tiếng gọi của tự do tuổi trẻ. Nhưng mình sẽ yếu đuối hơn tuổi 12 rất nhiều khi nghĩ đến một ngày trái trên cành phải rụng xuống sau một thời xanh… mình sẽ rất yếu đuối…

Và chắc chắn, mình sẽ không thể hát được như thế, như Uudam kiên cường.



 

13.7.11

Crazy



Crazy
For July, for raining days

Crazy
For losing

Crazy
For dreaming of the returning

Crazy
For being the last to know

I’m crazy for trying…
I’m crazy for crying…

Oh,
I’m so crazy…




8.7.11


(gửi một giọng hát rất ấm)


1.7.11

Ở trọ (3) - Vịt bác học



Thỉnh thoảng khi say, tôi nhớ gã.

Khi gã say, cái dáng khật khưỡng không thể nhầm lẫn. Hồi đấy, gã thường xuyên say, như thể chưa bao giờ thực sự tỉnh.

Tôi chả thiện cảm gì lần đầu nhìn thấy gã. Tóc xoăn tít, môi cong vểnh, giọng cười khả ố, giọng bắc hoa hòe, mắt hấp háy và đi đứng nghênh ngang. Nói chung là chả ra làm sao theo cái thẫm mỹ ấu trĩ thời bấy giờ của tôi. Còn thời buổi này tìm được mẫu người đàn ông có chút ngang tàng, đầu đội trời chân đạp đất như gã thật khó, khi quanh quanh toàn kiểu con trai da trắng miệng son, ẻo lả và điệu đàng như thiếu nữ.

Gã thuê trọ cùng nhà với tôi. Tôi đến thì gã đã ở chình ình đó rồi.

Phòng gã trong góc cùng. Mỗi lần về phòng mình, gã gây ầm ĩ với tiếng dép nện lên cầu thang sắt, nện lên sàn gỗ, nện cả vào chút kiên nhẫn còn sót lại của tôi. Tôi thường gầm gừ, cáu gắt bắng nhắng nhưng gã chỉ cười khà khà như kiểu không thèm chấp. Nhờ gã tôi mới biết thế nào là một kẻ ngông cuồng.

Phòng gã trong góc cùng. Trong đó không có vật dụng nào dành cho một người có cuộc sống bình thường. Nhiều nhất là sách, còn lại là rác. Có một thứ mùi hỗn hợp gồm thuốc lá, đồ ăn thiu, quần áo bẩn và mốc meo xộc lên mỗi khi gã mở cửa phòng. Bà Thía chủ nhà lâu lâu lên làm osin cho gã một lần kèm theo nhiều tiếng chửi thề rất lớn và dài. Có lẽ chính bả cũng không hiểu được tại sao mình còn chứa chấp hạng ăn ở bẩn thỉu như thế.

Gã chỉ ở đất liền hai tuần một tháng. Thời gian còn lại gã lênh đênh trên biển. Có những sáng tinh mơ, gã say khướt bật dậy leo lên xe. Thứ đưa gã đến một chiếc máy bay chở mình gã ra một con tàu lớn. Gã sẽ làm việc cùng với những tiêu chuẩn, những công thức về dầu. Gã sẽ say, sẽ câu cá và sẽ nổi điên với nỗi thiếu vắng sự sống quanh mình trong hai tuần. Để rồi gã lại say, lại nổi điên với sự đông đúc và tạp nham nơi đất liền trong hai tuần sau đó. Trong gã là nỗi cô đơn và mâu thuẫn giằng xé ở bất kỳ lúc nào. Gã bất lực khi không tìm thấy bản thân mình ở thời điểm hiện tại.

Nhưng tâm hồn gã sâu như biển xanh kia. Và đẹp như một bông hoa.

Mặc cho tôi lạnh lùng và xa cách, gã vẫn tìm cách đến gần và làm thân. Khi đã thân, tôi cho rằng đó là một điều may mắn trong đời tôi, khi được trời ban cho một tri kỷ rất lạ kỳ.

Gã cực kỳ thông minh. Tôi gọi gã là con vịt bác học bởi những kiến thức uyên thâm chứa trong cái đầu tóc xoắn ít được gội của gã. Có khi tôi từng nghĩ, hay là đừng gội đầu để được thông minh bằng một phần nhỏ gã có thôi.

Gã rất lãng mạn. Mỗi khi trăng tròn gã rủ tôi trải chiếu ngoài hè ngồi ngắm trăng. Gã đọc thơ và uống rượu. Tôi nghe thơ, gật gù dù không hiểu, và phá mồi. Những đêm trăng như thế tôi vẫn còn nhớ và thèm thuồng đến tận bây giờ, dù cả dãy trọ lắc đầu nhìn hai đứa điên điên mỗi độ trăng tròn.

Gã đầy niềm riêng. Có lần gã đưa tôi đọc ba cuốn nhật ký của gã. Nét chữ và văn phong mềm mượt khác hẳn vẻ ngoài sần sùi xấu xí. Tôi chưa bao giờ thực sự hiểu tất cả những trăn trở và mâu thuẩn gã viết, nhưng những suy tư về cuộc sống và tâm tình của gã lôi cuốn tôi hơn bất kỳ cuốn tiểu thuyết nào trước đó.

Gã rất giàu có, ít nhất là đối với tôi lúc ấy. Gã không biết tiêu tiền vào đâu ngoài những cuộc nhậu, rượu mạnh và bar khi trở về đất liền. Ngoài ra gã cũng mang tôi theo cho tôi thử bất kỳ thứ cocktail nào tôi thích. Nhờ gã tôi mới biết đến những quán cà phê sang trọng và phong cách của sài gòn. Gã mang đến cho tôi nhiều trải nghiệm và cảm xúc mới mẻ nơi phồn hoa này những ngày đầu vào đời.

Gã thương tôi như đứa em gái bé bỏng ngay từ lần đầu gặp. Gã không thể nín cười khi nhìn tôi trong bộ dạng bà cụ non, ốm nheo và mắt mũi kèm nhèm, dắt không nổi chiếc xe charly lên thềm. Đến bây giờ gã vẫn nhắc và thương hình ảnh đó, dù tôi đã khác xưa, rất nhiều, theo một nghĩa tích cực.

Ở một khía cạnh nào đó, gã đã một phần quan trọng làm nên tôi ngày hôm nay. Cách nhìn nhận cuộc sống, con người và thẫm mỹ âm nhạc của tôi bị ảnh hưởng bởi gã rất sâu sắc. Có lần trong cơn say, gã trùm chăn, đốt nến, quạt guitar ầm ĩ và rú lên lúc nửa đêm:”nàng có ba người anh…đùng đùng đùng đùng… đi bộ đội chưa về… đùng đùng đùng đùng…”. Bà Thía và hàng xóm đã la toáng lên đòi cắt tiết gã. Đó là động lực khiến tôi đi học đàn, tôi muốn đệm cho gã rú, tôi muốn gã được hát mà không bị làm thịt.

Nhưng cũng đến ngày gã bị tống cổ vì Thía sợ cháy nhà khi gã cứ trùm mền mơ màng với nến. Gã vẫn qua lại thăm tôi. Nhưng tôi đã có nhiều niềm vui khác. Có khi quên mất gã. Gã vẫn lặng lẽ dõi theo, chỉ là không ở bên cạnh tôi nữa thôi. Cho đến một ngày tình cờ thấy hình gã quỳ gối cầu hôn một người con gái trên mạng, tôi đã mừng như thể trẻ con được kẹo. Gã của tôi vẫn sống tốt, và trưởng thành thế kia rồi.

Giờ đây gã đã là chồng của một người vợ đẹp, cha của một cô bé ngoan. Gã đã cầm nắm được hạnh phúc của đời mình như gã xứng đáng có được.

Mười năm rồi. Mỗi bước ngoặc trong đời tôi, gã luôn là người sẽ chia và vực tôi dậy khi ngã. Gã dạy tôi sống cho đủ ngọn ngành chứ không phải là chối bỏ, và hành trình kiếm tìm hạnh phúc phải đổi bằng nước mắt và khổ đau. Đến bây giờ tôi không biết phải tìm gã ở đâu và bằng cách nào, nhưng mỗi khi tôi cần thì gã luôn ở đó. Mỗi khi tôi có chuyện gã sẽ xuất hiện như thần đèn, xốc lại tinh thần và làm tôi ấm lòng khi mắng:”mày dốt lắm em ạ!”… đó là người duy nhất mắng và được phép mắng (ngoài ba mẹ) mà tôi thấy hạnh phúc, vì đằng sau đó là tất cả những quan tâm, những sẻ chia và thấu hiểu.

Hôm nay say, nghe bài hát gã thích. Nhớ gã lắm, vịt bác học ạ!







26.6.11

Mùa hè xanh (1)



Tụi nhỏ đang chộn rộn lên đường đi Mùa hè xanh.

Chín năm rồi, hè luôn rủ ký ức mùa chiến dịch đầu tiên trong đời ùa về làm lòng mình xao động lắm.

Cái xã mình công tác nằm sâu sâu trong con đường về miền tây. Cả hành trình từ lúc rời bến ở cổng trường đến đích được lấp đầy bởi những bài nhạc chế cười chết bỏ, mấy trò chơi không giống ai và những câu chuyện tào lao bí đao của anh trưởng đoàn. Vậy mà mình vẫn ngủ lăn lóc được trong mớ náo nhiệt ấy.

Cùng với ba chiến sĩ nữa, mình đóng quân ở ấp đầu tiên. Từ đầu lộ vào đến chỗ ở khoảng chục phút rêm mông nếu ngồi yên sau xe đạp. Hai đứa con gái ở một nhà, hai thằng con trai ở nhà đối diện, ở cuối con đường vào ấp, ở cùng người dân. Ba má nuôi tụi mình là vợ chồng chú Hai, em nuôi là thằng Truyền học lớp 11, mặt hơi mụn nhưng hiền, và đảm đang gần chết.

Cuộc sống nơi này bỗng bị bấm số lùi chừng hai chục năm, có khi hơn. Hai con bò được nuôi trong bếp. Một cái bếp đầy tính lịch sử, kiểu chụm củi giữa ba cục đá để nấu ăn. Tóc mình thường rối tinh và phủ đầy tro sau mỗi lần kê mỏ sát đất thổi phù phù để nhóm lửa. Vật dụng trong bếp toàn chiến lợi phẩm từ thời chiến tranh. Mình vẫn thích giã cua trong cái mũ cối cũ xì và uống nước từ cái bình của lính màu xanh nặng trịch.

Buổi trưa mà được tu mấy vốc nước trong một dãy chum đựng nước mưa mát ngọt thì sướng như tiên. Sướng nhất là lúc uống xong nhìn thấy mấy em lăng quăng bơi tung tăng trong đó. Thấy mình hoang dã cực kỳ.

Trong nhà thích nhất chái bếp. Thích đi chân trần trên nền đất nện man mát. Thích ngồi quây quần với cả nhà ăn những bữa cơm nóng hổi. Chỉ không thích ngồi gần nồi cơm, vì hai đồng đội trai và thằng Truyền ăn tốc độ quá, mà cái chén thì nhỏ, phải bới liên tục, đến khi định thần thì đã hết đồ ăn. Căm lắm. Được ba bữa mình giao cho tụi nó cái ngai vàng đó, để kềm hãm bớt sức chiến đấu có phần thô bạo ấy.

Thích nhì là phòng tắm, cạnh cái giếng sau vườn. Được quây lại bởi một tấm bạt sờn rách quanh 4 cái cột mong manh. Cái cửa lại là một tấm bạt khác còn sờn rách hơn, thủng những lỗ to đầy khiêu khích. Cho nên mỗi khi tắm phải có đồng đội gái xách nước phụ và đứng canh cửa. Mình vẫn thường hát toáng lên mỗi khi đứng tắm ở nơi đầy nắng và gió đó, át cả tiếng càm ràm của kẻ gác cửa.

Nhưng lý thú nhất phải kể đến nơi tập trung những chú cá tra mắt lé và đầu u. Nhà nào sang sang mới làm riêng một cái sau vườn, còn lại thì cả xóm sẽ dùng chung ở vài lô cốt cạnh cánh đồng. Mình vẫn thường gọi động tác xách xe ù té chạy đến nơi ấy là “đi trời xanh bao la”. Lúc đầu ngại chết đi được, ngồi thụp xuống hết cỡ mà vẫn bị mấy đứa nhóc nhận ra, gọi ầm ĩ. Sau quen rồi, thường rủ đồng đội gái đi cùng, vừa “…” vừa chuyện trò râm ran. Rồi thành thân thiết với các bạn cá. Có khi còn phân biệt được đứa nào lé nhiều, đứa nào đầu u to hơn. (ai không hiểu có thể tìm đọc sự tích lé mắt và đầu u của dòng họ nhà cá tra.). Mình có lời thề sắt đá là thà chết chớ không bao giờ ăn mấy con cá tên Tra.

Mình được ngủ ngay cái giường ở phòng khách. Người quê khoái để giường ở phòng khách. Để ai tới chơi, mệt muốn ngả cái lưng cũng tiện. Đó, người miền tây hiếu khách từ những chiện nhỏ xíu như vậy. Tối ngủ cửa chỉ khép hờ. Có khi gió đưa cửa kẽo kẹt, nhìn lên thấy bóng đèn quả ớt đỏ chét trên bàn thờ thì thôi rồi, cứ sợ con quỷ một giò mò tới chôm cái giò của mình. Chưa kể những sáng đang mơ về nơi xa lắm, thì có bàn tay của thằng nhóc hàng xóm thò xuyên qua vách lợp bằng lá dừa vào giật giật kêu dậy đi dậy đi chị Tâm ơi (nó ngọng chữ r), làm mình vừa sợ chết khiếp, vừa điên tiết chửi đổng…mới 4 giờ sáng nha mậy, nhưng em đi chăn bò rồi mừ…

Nhưng buổi trưa mình sẽ giành võng với Chú Hai, mắc ở hai cây cột lớn ngay trước nhà, thả hồn vào những giấc mơ. Nếu không bị đồng đội gái dựng đầu dậy để đi dạy mỗi chiều thì sẽ say tới lúc lũ bò về chuồng. Sau này có dịp đi nghỉ ở mấy resort cạnh biển, vẫn không tìm được cảm giác tuyệt vời như ngày đó, dù giường có êm hơn, võng có mềm hơn và gió có lộng hơn…

(còn tiếp...)

24.6.11

Cho Người



Người về.
Trong một ngày nhiều gió.
Như hôm nay.

Như hôm nào.
Trong một ngày nhiều gió. 
Người đến. 

Em đã say.
Như say cơn nắng làm cạn khô Biển Hồ.
Như nàng Apsara say vũ điệu tiên nữ.
Như Người say chén rượu chàng A Chớ, chiều xưa.

Mùa thu qua rồi
Hoa mua không còn nở
Để Người nhặt cánh mỏng làm môi son
Tình yêu cũng qua rồi
Như thể chưa bao giờ tồn tại

Em để Người lại
Với Huế
Một ngày mưa sầu tê
Câu hò bên sông lạc cung thương cung trầm
Em lạc mất Người
Lặng câm.
.........

Cảm ơn Người đã gọi cho em. Để em biết thời gian là điều kỳ diệu.
Tuy nhiên, những vết sẹo vẫn còn đây, vẫn nhói đau mỗi khi trời trở gió.
Thê nên hãy mang gió đi, trả lại em khoảng trời gợn xám.
Quá khó khăn để vượt qua, để bước tiếp, khi vừa bước qua một hố sâu, lại lọt vào một hố sâu khác, hun hút.
Em ước mình có thể cay nghiệt hơn thế.
Nhưng không ai có lỗi
khi rất nhớ
một người…

Em đã gói ngày xanh cất vào ngăn tủ cài khóa. 
Đừng dõi theo em, cuộc sống chật chội không còn chỗ dành cho Người, cho nhau.
Đừng quay đầu lại... 
Đừng quay đầu lại...
Đừng quay đầu lại...
Nghen!


20.6.11

My big Man



Vừng, anh ấy là một người rất đặc biệt, người đàn ông quan trọng nhất đời mình.

Chúng mình yêu nhau, nhưng chúng mình ít thể hiện ra bằng lời nói. Thời gian trôi qua, mình biết mình là cả thế giới của anh ấy, nhưng mình phớt lờ đi, cứ như đó là điều hiển nhiên không thể khác.

Nhưng hôm nay, mình phải nói đủ to để anh hiểu, anh cũng là cả thế giới của mình.

Mình đã từng thật xấu xí, rách việc và vô duyên, nhưng anh luôn mang mình theo bất kỳ nơi đâu có thể. Mình nhớ những khi cùng anh chạy vào những bản làng hút trong núi để cứu sống một con gấu mẹ, một con nai bị cưa sừng, và chia nhau thù lao là trái ổi to chín mọng. 

Những ngày hè theo anh đến chỗ làm. Mình chạy chơi lăn lóc ngoài cánh đồng, thả diều, bắt cào cào hoặc leo lên những ụ rơm to, chụm miệng réo tên anh inh ỏi.

Những khi đi xem phim cùng nhau, chừng vài phút thì mình đã ngủ, và anh phải công kênh mình về sau đó mà chưa khi nào phàn nàn hoặc bỏ mình ở nhà.

Có khi anh đặt mấy quyển sách viết về những điều mình ngại không muốn nói cùng nơi đầu giường, mình cứ bảo thật tào lao, nhưng thiệt ra mình trưởng thành hơn qua từng trang sách ấy.

Anh đã cho mình một tuổi thơ cổ tích, là chất liệu dệt nên cuộc sống đầy màu sắc đến mãi về sau.

Ngày mình rời xa anh và ngôi nhà thân thương, anh lặng thinh. Người đàn ông trong anh đã dũng cảm buông mình ra, gửi nơi mình ước mơ và khát vọng tuổi trẻ, về những điều anh chưa từng làm được. 

Những khi đời nổi cơn giông, mình tìm về mắt bão là anh, để lắng lòng và được tiếp thêm sức cho chặng đường phía trước.

Chúng mình quá giống nhau. Nên chúng mình hiểu nhau. Chúng mình rất hạnh phúc. Nhưng chúng mình cũng làm tổn thương nhau.

Mình luôn chọn con đường không như anh mong muốn. Những lo lắng và suy tư của anh cứ dày lên sau mỗi quyết định của mình. 

Mình làm khổ anh nhiều quá. Mình đớn đau trên nẻo đường tìm hạnh phúc bao nhiêu thì lòng anh oằn xuống nhiều lần hơn thế. Mình đã khóc vì người đàn ông khác trên vai anh, mà không thấy giọt nước mắt trong anh chảy ngược vào lòng. Anh chỉ cần thấy mình yêu đời và hạnh phúc, chỉ có thế, mà mình không làm được.

Nhưng cuộc sống là của mình, anh để mình tự bước đi. Anh chỉ luôn ở đó khi mình cần, nâng khi mình ngã, là bến đỗ bình yên.

Ba mươi năm rồi, từ ngày chúng mình có nhau. Anh đã đi quá nửa đời người và có ai nói với anh rằng anh rất quan trọng và được yêu thương bởi rất nhiều người, trong đó có mình, đứng ngay đầu hàng. Hôm nay mình xung phong, đại diện cả hàng phát biểu ngắn gọn và súc tích:

Chúc mừng Ba, nhân Ngày của Cha!
Con đã nói trong một lần nào đó, rằng nếu có nhiều kiếp sau, vẫn muốn được làm con của Ba thôi. Love you, so much!


18.6.11

Vỡ


Đêm
bên bờ sông
của ngày xưa
nước mắt rơi nhiều hơn mưa
vì người ta
không còn một mình
vì em
ảo tưởng
nghĩ mình
là không thể thay thế trong lòng một người
em đã
sai
ngay từ đầu…