Người về.
Trong một ngày nhiều gió.
Như hôm nay.
Như hôm nào.
Như hôm nào.
Trong một ngày nhiều gió.
Người đến.
Người đến.
Em đã say.
Như say cơn nắng làm cạn khô Biển Hồ.
Như nàng Apsara say vũ điệu tiên nữ.
Như Người say chén rượu chàng A Chớ, chiều xưa.
Mùa thu qua rồi
Hoa mua không còn nở
Để Người nhặt cánh mỏng làm môi son
Tình yêu cũng qua rồi
Như thể chưa bao giờ tồn tại
Em để Người lại
Với Huế
Một ngày mưa sầu tê
Câu hò bên sông lạc cung thương cung trầm
Em lạc mất Người
Lặng câm.
.........
Cảm ơn Người đã gọi cho em. Để em biết thời gian là điều kỳ diệu.
Tuy nhiên, những vết sẹo vẫn còn đây, vẫn nhói đau mỗi khi trời trở gió.
Thê nên hãy mang gió đi, trả lại em khoảng trời gợn xám.
Quá khó khăn để vượt qua, để bước tiếp, khi vừa bước qua một hố sâu, lại lọt vào một hố sâu khác, hun hút.
Em ước mình có thể cay nghiệt hơn thế.
Nhưng không ai có lỗi
khi rất nhớ
một người…
Em đã gói ngày xanh cất vào ngăn tủ cài khóa.
Đừng dõi theo em, cuộc sống chật chội không còn chỗ dành cho Người, cho nhau.
Đừng quay đầu lại...
Đừng quay đầu lại...
Đừng quay đầu lại...
Nghen!