Vừng, anh ấy là một người rất đặc biệt, người đàn ông quan trọng nhất đời mình.
Chúng mình yêu nhau, nhưng chúng mình ít thể hiện ra bằng lời nói. Thời gian trôi qua, mình biết mình là cả thế giới của anh ấy, nhưng mình phớt lờ đi, cứ như đó là điều hiển nhiên không thể khác.
Nhưng hôm nay, mình phải nói đủ to để anh hiểu, anh cũng là cả thế giới của mình.
Mình đã từng thật xấu xí, rách việc và vô duyên, nhưng anh luôn mang mình theo bất kỳ nơi đâu có thể. Mình nhớ những khi cùng anh chạy vào những bản làng hút trong núi để cứu sống một con gấu mẹ, một con nai bị cưa sừng, và chia nhau thù lao là trái ổi to chín mọng.
Những ngày hè theo anh đến chỗ làm. Mình chạy chơi lăn lóc ngoài cánh đồng, thả diều, bắt cào cào hoặc leo lên những ụ rơm to, chụm miệng réo tên anh inh ỏi.
Những khi đi xem phim cùng nhau, chừng vài phút thì mình đã ngủ, và anh phải công kênh mình về sau đó mà chưa khi nào phàn nàn hoặc bỏ mình ở nhà.
Có khi anh đặt mấy quyển sách viết về những điều mình ngại không muốn nói cùng nơi đầu giường, mình cứ bảo thật tào lao, nhưng thiệt ra mình trưởng thành hơn qua từng trang sách ấy.
Anh đã cho mình một tuổi thơ cổ tích, là chất liệu dệt nên cuộc sống đầy màu sắc đến mãi về sau.
Ngày mình rời xa anh và ngôi nhà thân thương, anh lặng thinh. Người đàn ông trong anh đã dũng cảm buông mình ra, gửi nơi mình ước mơ và khát vọng tuổi trẻ, về những điều anh chưa từng làm được.
Những khi đời nổi cơn giông, mình tìm về mắt bão là anh, để lắng lòng và được tiếp thêm sức cho chặng đường phía trước.
Chúng mình quá giống nhau. Nên chúng mình hiểu nhau. Chúng mình rất hạnh phúc. Nhưng chúng mình cũng làm tổn thương nhau.
Mình luôn chọn con đường không như anh mong muốn. Những lo lắng và suy tư của anh cứ dày lên sau mỗi quyết định của mình.
Mình làm khổ anh nhiều quá. Mình đớn đau trên nẻo đường tìm hạnh phúc bao nhiêu thì lòng anh oằn xuống nhiều lần hơn thế. Mình đã khóc vì người đàn ông khác trên vai anh, mà không thấy giọt nước mắt trong anh chảy ngược vào lòng. Anh chỉ cần thấy mình yêu đời và hạnh phúc, chỉ có thế, mà mình không làm được.
Nhưng cuộc sống là của mình, anh để mình tự bước đi. Anh chỉ luôn ở đó khi mình cần, nâng khi mình ngã, là bến đỗ bình yên.
Ba mươi năm rồi, từ ngày chúng mình có nhau. Anh đã đi quá nửa đời người và có ai nói với anh rằng anh rất quan trọng và được yêu thương bởi rất nhiều người, trong đó có mình, đứng ngay đầu hàng. Hôm nay mình xung phong, đại diện cả hàng phát biểu ngắn gọn và súc tích:
Chúc mừng Ba, nhân Ngày của Cha!
Con đã nói trong một lần nào đó, rằng nếu có nhiều kiếp sau, vẫn muốn được làm con của Ba thôi. Love you, so much!
