Love means never say you be sorry...

27.12.10

Này nhóc

Giận.
Cảm xúc đó bắt đầu từ chị. Giờ nó lan sang em rồi.
Im lặng. Sự im lặng rất khác thường.
Vì căn nhà này đã quá quen với tiếng chí chóe của hai chị em mình.
Những câu chuyện không đầu không cuối.
Những trận cười ngả nghiêng không có hồi kết.
Giờ đâu rồi?
2h00…
Em chưa về.
Chị chưa ngủ.
Đợi và nghĩ, và lo.
Có lẽ em lại đang quay cuồng trong tiếng nhạc rền rã. Em đang vui hay cố tìm vui để che lấp giận hờn trẻ con?
Chị có quyền buồn không, khi cậu nhóc đang dần đánh mất hình ảnh đẹp trong lòng chị.
Chỉ mong em hiểu, người đàn ông trưởng thành luôn biết giới hạn của mọi cuộc chơi.
Cuộc đời chỉ là một chuỗi nối tiếp những cuộc chơi … Biết dừng lại đúng lúc là em đã đủ sức để đi rất xa.
Về đi nhé.
Chị vẫn thức.
Hẹn gặp em, chàng trai với nụ cười tỏa nắng.