Love means never say you be sorry...

28.12.10

Dậy mà đi

Bạn đang khóc, mình biết thừa.
Tủi hờn và tuyệt vọng.
Bạn đã chờ đợi một điều mà biết chắc sẽ không đến. Không có nến, hoa và ánh mắt nồng nàn như năm nào nữa. Hôm nay người ta mừng tuổi mới theo một cách khác, với một người khác, vì người ta đã là con người khác… rất khác, bạn có chịu hiểu không?
Có nhớ không hình ảnh rất ngộ, khi hình trái tim đặt nơi đầu người phụ nữ, và nơi “công cụ duy trì nòi giống” của đàn ông.
Nghĩa là đàn ông sống bản năng, rung động đến từ mắt nhìn và tình yêu chỉ là một phần trong cuộc sống của họ.
Cảm xúc với một người khác giới là sự tập trung cao độ tất cả các nơ ron thần kinh của phụ nữ, là sự rung cảm sâu sắc. Vì thế tình yêu và người đàn ông may mắn ấy là mục đích sau cuối để họ sống với, sống cho và phấn đấu vì.
Nhưng đôi khi, lũ phụ nữ khờ khạo chúng mình có những mục đích rất “bull shit” mà chúng ta cố tình không muốn chấp nhận để quyết lòng buông tay.
Bạn có những hào quang trong quá khứ, điều đó thật đáng trân trọng. Nhưng không thể cứ chết chìm trong đó mà quên hết ngày rộng tháng dài trước mặt.
Khi bạn kể về niềm hạnh phúc xưa cũ, mình đã không dấu nổi sự ganh tỵ. Ước những gã trai theo đuổi mình có được một phần nồng nàn và ngọt ngào như thế. Nhưng rồi mình thở phù, may mà điều ước đó không thành hiện thực.
Trong lúc bạn bay đi bay về nửa vòng trái đất như một con khùng, bỏ mặc tương lai, bỏ mặc mơ ước một thời tuổi trẻ thì nó (mình không tìm được từ khác vừa vặn hơn) ở đâu? Nó đi chơi gái.
Trong lúc bạn xuôi ngược tìm về chốn khỉ ho cò gáy để tặng nó những chiếc quần xì thay cho những cái quần thủng lỗ to tướng của nó, mặc đường lầy lội và nguy hiểm bủa vây, thì nó ở đâu? Nó bỏ đi chơi gái.
Trong lúc bạn gạt đi những lòng tự trọng khi bị gia đình nó chà đạp để cùng nó xây dựng những điều tốt đẹp hai đứa từng hứa thì nó ở đâu? Nó đi chơi gái.
Và hôm nay, khi bạn mỏi mòn đến rệu rã trong nỗi cô đơn và thương nhớ, trong niềm hi vọng vỡ tan trong tiếng gào thét của cõi lòng nát bét thì nó ở đâu? Mình tin nó lại đi chơi gái.
(Ôi mình không thèm kể nữa, vì mình đang tưởng tượng và muốn nôn.)
Vì sao? Đơn giản bạn đã là quá khứ. Bạn không còn là sự lựa chọn của chính nó, chứ không phải gia đình nó hay những thứ tào lao và nhảm nhí nó viện ra.
Yêu thương, níu giữ hay buông tay giờ đây lại là sự lựa chọn của chính bạn. Nhưng dám lựa chọn là dám nhận lãnh những hệ lụy mà nó mang tới.
Mình và những người yêu thương bạn sẽ ở bên cạnh và nghe bạn than khóc, nhưng không ai có thể kéo bạn dậy khi bản thân bạn không muốn đưa tay ra. Sự sẻ chia nào cũng chỉ có giới hạn.
Không để mình sống trong thực tại là bạn đang làm khó mình và làm khổ những người ruột thịt. Bạn không biết được bạn quan trọng với cuộc sống của họ thế nào. Và khi bạn đánh mất lòng tự trọng và niềm hạnh phúc bạn đáng được nhận thì người mất mát nhiều nhất không phải là bạn, mà là họ.
Đối với mình bạn rất đặc biệt. Và mình xứng đáng được nhận từ bạn một nụ cười từ đáy lòng chứ không phải là niềm vui gượng gạo khi chúng ta bên nhau. Khi hạnh phúc, bạn giữ một mình cho bạn và cho nó. Khi bị thương, bạn rú lên đau đớn với mình và một đám lâu la bằng hữu khác. Điều đó không công bằng.
Mình và một đám lâu la ấy cần thấy bạn yêu đời, biết không?
Thế thì, mau dậy mà đi!