![]() |
| Phố mùa đông |
Em trở lại núi một sáng mù sương. Chuyến xe rời phố thị đêm mưa rả rích, không chở theo được chút nắng nào làm quà cho núi ngày chớm đông.
Em vẫn thích về núi bằng xe đò xuyên màn đêm, khi không vội vã.
Em thích cái nồng nhiệt thái quá của những anh cò vé tíu tít hỏi em về đâu, đi xe anh nhé, người đẹp. Đưa anh xách va li cho, người đẹp. Ôi thế đặt vé rồi sao không nói sớm, người đẹp. Và quay ngoắt đon đả chào mời người đẹp khác, hên thì U20, xui thì U60.
Khi xe chạy, giường lắc lư theo nhịp ổ gà. Em thích nằm giường tầng trên, dãy ngoài cùng. Ngắm bầu trời đêm đầy sao rất mê hoặc, cảm giác như mình đang trôi trong dải ngân hà. Chỉ có ổ voi mới lôi em về thực tại. Có khi là tiếng ngáy giường bên. Có khi là tiếng thủ thỉ qua phone của ai đó vừa tạm biệt tình nhân.
Quá nửa đêm, xe dừng ở trạm nghỉ. Hàng trăm xe, hàng ngàn người, kẻ về người đi. Tâm trạng và cảm xúc lẫn lộn trong bát cháo đêm nghi ngút khói, tô bún huế cay nồng. Trong cuộc ngược xuôi của kiếp người, giá mà lúc nào cũng có những trạm dừng để tiếp thêm năng lượng như thế...
Xe về đến bến khi phố còn ủ mình trong sương. Em luôn để mình run rẩy thật lâu trong cơn lạnh buổi sớm cho thoả những ngày xa. Em thích ngồi sau một chú xe ôm để gió thổi ù tai, hơn là quăng mình vào hộp taxi, để về nhà.
Em thích nhìn gương mặt ngái ngủ đầy bất ngờ khi mở cửa nhà, vì em chẳng bao giờ về mà báo trước. Niềm vui ấy nhiều như cảm giác của người không biết đang tỉnh hay mơ.
Em thích thả mình lang thang trên những con phố lạ quen, nghe rộn ràng những nhịp đập quen lạ.
Em thích về núi.
Em thích về nhà.
Vì đông rồi, ở đâu không phải nhà, cũng lạnh lắm…
Đông có về trên phố nhỏ em không
Mà se lạnh những sọc dài cây số?
Phố đợi đông lên để khoác áo mùa
Em đợi đông về để lùa thêm chút ấm
