Con chim manh manh.
Nghe như gian manh. Nên tui chột dạ.
Nghe lại bài này. Thấy giống mình quá.
Cái thời tuổi nhỏ. Chỉ ưa nghịch phá.
Bà con lắc đầu. Qua nhà méc má.
Mà tui nào sợ. Phá vẫn cứ phá…
Tuổi thơ tui vậy đó, thích rượt chó trên mái tôn nhà hoặc leo qua cửa rào trốn đi chơi lúc mẹ đi vắng. Cây mận nhà bà hàng xóm goá bụa không thể có trái chín, vì tui luôn vắt vẻo ở trển và vặt hết những quả còn xanh non. Hậu quả là bả vác cây rượt tới cuối xóm, và chó nhà bả xơi mông tui hai lần. Tui mếu mếu nói xạo Ba là con đang đi học dìa tự nhiên có con chó chạy lại cắn Ba ơi, Ba tin tắp lự, lo lắng chất chồng lo lắng. Thế là thuốc ngừa dại bủa vây cái mông còn lại, thành thử tui mới còi cọc lớn không nổi như vầy.
Những đứa cô hồn gồm tui và lũ trai trong xóm, mong nhất là ngày rằm. Lúc đó những bàn thờ trước nhà trong xóm sẽ đầy ắp trái cây và bánh kẹo. Chủ nhà vừa cúi đầu dời gót thì cả dĩa đồ cúng đã nằm trong túi ba gang của tụi tui rồi. Chiến lợi phẩm được bày ra và xơi tái dưới trăng mười bốn sáng vành vạnh...
Nhiều chuyện lắm. Mà tui toàn vô tư trong trắng (trợn), vô tội, ngoan ngoãn nhờ khả năng "dựng đứng câu chuyện" sau khi gây án.
Nếu có điều gì tui ghét nhất, thì đó là "ba mặt một lời" - lòi tẩy hết trọi.
Nhỏ gian manh đến đỉnh đỉnh rồi. Lớn tui hiền khô. Thiệt ;))
ơi tuổi thơ dữ dội... kỷ niệm bỗng ùa về tí chút khi nghe lại bài hát vui vẻ này:
CON CHIM MANH MANH
(dân ca Nam Bộ)
Con chim manh manh
Nó đậu cây chanh
Tui vác miểng sành
Tui liệng nó chết giãy
Tui mần thịt bảy mâm
Tui dâng cho ông một tô
Tui dâng cho bà một tộ
Bà hỏi tui con chim gì
Tui nói con chim đa đa
Nó đậu cây đa
Chim mách bảo là
Chim bị mắc cái bẫy
Tui liền chạy gỡ ra
Tui cho chim ăn hột cơm
Tui đưa chim về mẹ rục
Đừng hỏi tui con chim gì
Tui nói con chim đa đa
Ai nói con chim manh manh
Tui nói con chim đa đa