Love means never say you be sorry...

22.11.11

Lá & cây

trời lặng gió, lá vẫn rời cây




Em đã nói trong một lần nào đấy khi khước từ tình yêu anh lần đầu: rằng có nhiều thứ ngỡ như ở trong tầm tay mình, nhưng nếu không biết giữ lấy, thì mãi mãi không thể là của mình.

Thời gian đi qua cả một bàn tay…

Em lại nói câu nói cũ xưa khi khước từ cơ hội cho cả hai chúng ta lần nữa.

Lý do, là vì anh quá tự tin.

Người tự tin nghĩ rằng, chỉ cần họ động đậy một ngón tay thì sẽ có (hàng tá) người sẵn sàng đi theo họ đến tận chân trời góc bể. Sự thật là thế.

Người tự tin nghĩ rằng, họ có quyền năng sai khiến trái tim người khác và đầy sức quyến rũ. Sự thật là thế.

Nhưng người tự tin không sưởi ấm được ai. Vì trái tim họ nhỏ bé, chỉ chứa nổi bản thân mình.

Người tự tin chỉ đáng ngưỡng mộ, khi đứng từ đằng xa. Nhưng không đáng yêu khi đến thật gần, rất gần.

Không có cơn gió nào cuốn lá rời khỏi cây. Chỉ là lá chưa bao giờ cảm nhận được nhựa cây - sự gắn kết của cây dành cho mình.

Lời yêu của anh, vòng ôm của anh đã làm đất trời xoay chuyển một chốc. Mà một chốc có là bao trong cuộc đời dài hơn sợi tóc.

Một chốc không đủ cho khi em ốm cần lắm bàn tay anh, không đủ cho ngày tiếp ngày bóng anh xa khuất tầm mắt, không đủ cho tim em tìm lại được nhịp đập rộn ràng cũ khi lời yêu được thốt ra lần nữa…

Lá rời xa cây dịu dàng.

Em rời xa anh dịu dàng.

Như thể chưa bao giờ lá là của cây…


 P/S: cái tên anh muốn em gọi, chỉ mình em gọi, thật ra là tên của một anh chàng đa tình đến nỗi mãi mãi không tìm thấy tình yêu đích thực của đời mình. Em ra đi mang theo cái tên ấy, cũng là xoá bỏ lời nguyền buộc vào anh suốt thời trẻ trai. Hãy yêu ai đó, thật lòng.