Love means never say you be sorry...

14.6.11

Ku Tèo


Tèo đi vắng 3 ngày rồi.

Nhà mình giờ chỉ còn có chị.
Không ai đánh thức chị mỗi sáng.
Không ai gào gọi mừng rỡ mỗi khi nghe tiếng chị mở cổng nhà, kêu “Tèo ơi!”
Không ai lí lắc cùng chị đung đưa võng lúc chiều về.
Đã 3 ngày rồi, chị chưa quen với nỗi trống trải này.

Chị biết Tèo không thích Sài gòn tí nào. Ngày ngồi xe rời núi, Tèo lặng thinh. Không thèm ăn gì, kể cả món bắp non khoái khẩu. Nhưng chị rất muốn ở cùng Tèo, đã năn nỉ thằng Hí gãy lưỡi nó mới chịu rời Tèo ra để Tèo đi cùng chị. Chị đã ừa trước một tá điều kiện vừa tào lao, vừa khó nhằn của nó. Dù sao thì nó cũng ở cạnh Tèo từ lúc Tèo còn đỏ hỏn mà.

Có Tèo nhà mình vui hẳn lên. Mọi người trong xóm chào đón Tèo nồng hậu quá cỡ, nhất là mấy nhóc tì. Ai cũng khen Tèo đẹp trai, hoạt bát và dạn dĩ. Tèo thường gục gặc khi có ai xoa đầu, trông rất kiểu cách và buồn cười. Khi chị đi vắng, hàng xóm vẫn qua réo Tèo để chọc giỡn. Tèo ở trên lầu 3 nhưng cũng la làng vọng xuống, rất là “bà tám”.

Chị không có nhiều thời gian dành cho Tèo. Nhưng Tèo rất quấn chị. Mỗi khi có chị ở nhà thì Tèo cứ đi tới đi lui bên cạnh, như con chó con.

Chị thật thích những lúc ngồi gặm bánh mì ngắm Tèo chăm chỉ ăn sáng, lúc ngó Tèo tắm điệu đà, lúc mê đọc sách, nhìn lén qua thấy Tèo đứng im, lim dim ngủ.

Chị cũng thích những sáng chủ nhật trời trong, đạp xe chở Tèo ra cà phê bệt cạnh nhà thờ Đức Bà. Mà người ta nhìn thấy Tèo thì thôi rồi, xúm lại hết khen rồi giành nhau chơi với Tèo, chụp hình Tèo. Mà Tèo cũng lắm trò, kiểu gì cũng chơi tới, kể cả hút thuốc. Nói chung trong bất cứ đám đông nào Tèo cũng thành ngôi sao. Nhưng Tèo thường la lối ầm ĩ, chộn rộn giữa đám đông, cái kiểu gây sự chú ý, nên mình vào quán sang sang hoặc yên tĩnh thì không hợp, thường bị đuổi ra, lúc đó chị bực Tèo dữ lắm.

Tèo thích cây cối, thiên nhiên, nên chiều nào chị không cho ra công viên Tao Đàn chơi thì Tèo buồn thỉu thiu, cái tướng đi rầu rầu trông rất tội. Đi cùngTèo, có nhiều người đến làm quen và thành thân thiết, chị tự nhiên được ké, có thêm bạn, vài ngày không gặp Tèo ngoài đó là gọi điện réo rồi. Có người mang đồ ăn, có người mang lắc chân tặng Tèo. Có người chịu dẫn Tèo đi chơi giùm để chị đọc sách.

Như lúc chiều, đã có người gọi hỏi Tèo đâu hổm rày không thấy, chị ậm ừ không nói… Mà mắt thì ướt sũng rồi, nói làm sao…

Vì Tèo đi vắng 3 ngày rồi, không về, mãi mãi...

Đó là buổi sáng chị không nghe tiếng Tèo om sòm đánh thức như thường lệ. Lúc lên thì thấy Tèo đã quẹo cổ trong lồng. Con mèo hoang tinh quái đã mở cửa lồng, tát gãy cổ Tèo… chị không nhớ lúc đó mình đã làm gì. Có lẽ là ngồi nhìn Tèo hàng giờ, không dám tin là thật. Và rồi chị đã khóc như cơn mưa dài đêm trước đó. Với chị Tèo không chỉ là con két đáng yêu nhất trên đời, mà còn là bạn cùng nhà, bạn tâm giao, là cơn gió cuốn đi nỗi cô đơn thường vây lấy chị khi về đến ngôi nhà thinh lặng của tụi mình…

Chị đã để Tèo lại ở nơi Tèo thích đi dạo mỗi chiều.

Chị vẫn cố nghĩ rằng Tèo đang bay lượn ngoài đó, trong một hình dáng khác, nhưng nỗi mất mát này thực sự còn quá mới để quen.

Nhớ Tèo quá, Tèo ơi…