NHẬT KÝ ĐÊM NOEL
Noel, 2002
21h...
Đêm nay sinh nhật Chúa
Em đi giữa phố đông
Giữa biển người mênh mông
Sao vẫn cô đơn quá…
Sài gòn chẳng băng giá
Cũng chẳng có tuyết rơi
Lòng em bỗng chơi vơi
Buốt lạnh từng hơi thở
Em sắt se nỗi nhớ
Quay quắt nỗi chờ mong
Nhưng anh đã không đến
Em lạc giữa phố đông
23h…
Chúa ơi có hay không?
Lời cầu xin ơn phước
Cho con kẻ ngoại đạo
Mắt khô dòng lệ ướt
00h...king koong...
Chuông nhà thờ ngân nga
Bài thánh ca êm ái
Tim em chợt tê tái
Gọi thầm mãi tên anh...
1h...
Trở về trong hiu quạnh
Bên gác vắng buồn tênh
Lê từng bước chênh vênh
Ôi... Giáng sinh... sầu đắng...
Ơ, thế mà gần 10 năm rồi. Đọc lại thơ của tuổi hai mươi thấy giật mình. Không ngờ đã có lúc mình trong veo đến vậy - Có thể khóc được chỉ vì một gã trai nông cạn không biết giữ lời hứa. Đã ủ rũ đi về trong đêm noel mang cả nỗi buồn vào giấc ngủ. Đổi lại là bây giờ thì sẽ không bao giờ thế. Không có ai có thể là cả thế giới của mình, không có mợ con đi chợ vẫn tươi. Và dứt khoát chỉ về khi đã vui trọn một đêm hoành tráng. Cuộc đời thật ngắn để phung phí trong cơn muộn phiền.
Nhưng đó quả là Đêm Giáng sinh í ẹ nhất mình từng có.
Thật may có nhỏ bạn thân cứu bồ, dắt díu nhau đi dọc những con phố đông nghẹt người. Hai đứa cứ thế ngơ ngơ đi lững thững chẳng biết điểm đến. Ngơ ngơ hơn khi mua hai cái nón noel đội cho giống người ta với giá trên trời. Đội vào cười hi hi với nhau chưa được năm phút thì mấy thằng mắc dịch giật phăng chạy mất. Ú ớ được vài tiếng, rồi đứng hình. Lại quay về trạng thái ngơ ngơ cũ, với level cao hơn vì tiếc của.
Thật may có nhỏ bạn thân cứu bồ, dắt díu nhau đi dọc những con phố đông nghẹt người. Hai đứa cứ thế ngơ ngơ đi lững thững chẳng biết điểm đến. Ngơ ngơ hơn khi mua hai cái nón noel đội cho giống người ta với giá trên trời. Đội vào cười hi hi với nhau chưa được năm phút thì mấy thằng mắc dịch giật phăng chạy mất. Ú ớ được vài tiếng, rồi đứng hình. Lại quay về trạng thái ngơ ngơ cũ, với level cao hơn vì tiếc của.
Tất nhiên cứ đi theo đám đông thì sẽ trôi đến Nhà Thờ Đức Bà. Nhìn từ xa cứ lít nhít người chen vào, làm hai đứa ngoại đạo tò mò cực độ và ra một quyết định ngu xuẩn là...cũng chen vào. Ta nói, lúc ở giữa những người với người, bộ cánh sắm sửa nâng niu cả tháng trước coi như te tua. Mùi mồ hôi, tiếng chửi rủa, la hét vì dẫm vào chân nhau, đè lên người nhau, làm mình không thở được và phát điên. Thêm vào mớ hỗn độn đó là tiếng ré của mình vì bị sàm sỡ bởi bàn tay của thằng dê xồm nào đó. Chả biết ai là ai, cứ giơ tay lên cú đại vào đầu mấy thằng nào gần nhất. Đến phiên tụi nó ré. Khi vào được đến bên trong thì mắt không còn thấy Chúa, tai không còn nghe được nhạc nhẽo gì, chỉ thấy đầu bốc khói vì giận dữ. Quay qua kiếm con bạn, mặt nó tái xanh như đít nhái. Hỏi không nói. Đứng hình một đỗi, mới thẽ thọt, mày ơi, hình như tao bị sàm sỡ hay sao đó. Mẹ kiếp. Thì là sàm sỡ rồi chứ còn gì nữa mà sao với trăng. Thôi đi về. Thế là kéo tay nó tìm lối thoát ra ngoài...
Mà đã xong đâu, khi đang thất thểu lội về thì – xoà xoà, tối tăm mặt mũi. Thì ra là một đám các nam thanh nữ tú quá khích và quá khùng hốt kim tuyết và giấy vụn rơi đầy đường để tung vào đầu những người đi trước chúng. Khỏi nói mình đã trở thành con quạ xấu tột cùng với cái đầu đầy rác và miệng đầy những tiếc rủa xả những phần tử kích động. Nhỏ bạn can ngăn dữ quá (may thật), chứ không mình cũng hốt quăng vào đầu tụi nó rồi, lúc đó chắc ôm đầu máu về…
Nhà nó hồi đó ở ngay khu trung tâm. Giờ đập đi để xây toà văn phòng 68 tầng cao nhứt sài gòn. Nên mỗi lần đi ngang qua nhìn thì nhớ nhà nó, nhớ đêm noel xưa, bực.
Đang đi về thì Vịt bác học điện thoại bảo ghé qua ngồi với anh - quán nước mía đối diện công viên Lê Văn Tám. Gã đang ngầy ngật với chai Hennessy đã vơi quá nửa. Gã vừa bước ra từ một quán bar nào đó. Rượu mạnh, nhạc giật, và gái (có thể) đẹp không xua tan được nỗi cô đơn trong lòng gã. Mình đã uống cạn 2 ly nước mía, uống luôn những thở than và câu chuyện không đầu không cuối của gã. Nó làm nỗi chán chường của mình nhiều thêm từng lúc. Xe và người xô nhau, tiếng người giờ thành những âm thanh quái đản, quay sang nhìn gã, nỗi sầu muộn bao trùm khuôn mặt rũ rượi tóc tai. Mình ngột ngạt đứng dậy đi, bỏ mặc gã, không thèm dặn lại câu nhớ về sớm...
Mà hồi đó vẫn còn đi chiếc Charly cà tàng. Nghĩ sao mà nó nỡ tắt máy giữa đường. Dắt bộ một quãng dài lắm. Đứng lại thở dốc trước nhà thờ nghe chuông mừng Chúa giáng sinh lúc nửa đêm. Nơi hang Bêlem Chúa giáng sinh khó khăn thấp hèn. Nơi đây con cũng te tua tơi tả Chúa ơi...
Tới nhà, bà chủ đi lễ chưa về, bị nhốt ở ngoài không biết đến mấy giờ. Chỉ nhớ lúc lết lên cầu thang về phòng, nơi có ngọn đèn vàng núp sau cành cây dại, đã ngồi lặng im rất lâu không suy nghĩ được gì, đầu óc trống rỗng và đen như màu đêm...
Vậy mà hôm sau ngủ dậy là xong. Tươi mới và nhẹ nhàng. Rồi lại ngồi bên cửa sổ làm bài thơ trong trẻo kia, không hề có chữ nào dành cho gào thét và cay cú. Đúng là tuổi hai mươi kỳ diệu.
Những mùa noel sau không buồn không vui không ý nghĩa.
Mà, từ ngày xa Mẹ, noel chưa bao giờ ý nghĩa...