Tôi nhận được tin nhắn từ yahoo messenger, rằng nó đám cưới, mời tôi về dự.
Không phải từ thiếp mời, điện thoại hay email. Mà là tin nhắn từ ô cửa sổ chat. Như hàng tá tin nhắn tôi (bị) nhận của bọn quảng cáo nhặng xị, chỉ cần một cái nhấp chuột là gửi được cho cả list. Và vì thế, tôi đọc mẩu tin và bỏ qua cũng chỉ đơn giản bằng một cú nhấp chuột.
Tôi đã từng đợi đám cưới của nó như đứa trẻ đợi ngày hội lớn. Chúng tôi đã cùng thắc thỏm và vui mừng cho hạnh phúc của nhau. Khi ấy, chúng tôi là BẠN.
Nhưng một ngày nào đó, tôi không (muốn) nhớ, chúng tôi chỉ còn là BÈ. Tôi đã không còn muốn nghe tiếng nó, không còn để nó vào một góc trong lòng mình để nhớ về khi vui lúc buồn.
Nó nghĩ, tôi giận nó chỉ vì một lần nó ham chơi quên bạn. Nó nghĩ, tôi nhỏ mọn quá thể.
Nhưng nó không nhớ rằng, đó không phải là lần đầu.
Nó không biết rằng, lúc tôi lạc giọng gọi nó, là lúc tôi cần nó nhất, là lúc nó không thể buông cây cơ, là lúc trong mắt tôi nó hời hợt, vàng vọt và hư ảo, là lúc giọt nước làm tràn ly, là lúc nó đẩy hai chúng tôi sang hai bờ của tình bạn.
Tôi nghĩ là nó tiếc, thực ra tôi luôn hi vọng nó biết đến cảm xúc ấy. Để nó không đẩy thêm BẠN nào nữa, ra khỏi mình. Khi nó sống thật hơn, cho nó, và cho BẠN.
Tôi cũng tiếc.
Tôi đã từng thấy mình may mắn vì có nó trong một khoảng đời. Nó đã vực tôi dậy khi ngã, đã khóc với tôi khi nó tổn thương, đã ôm đàn rống cho nhau nghe khi đêm gần về sáng, đã nghĩ về nhau như một chỗ dựa tinh thần. Dù tôi và nó, cách nhau hơn ngàn cây số.
Nhưng tôi vẫn chọn dừng lại.
Tôi không thể yêu quý và trân trọng nó như ngày nào khi lòng tôi không muốn thế, và lòng nó không thể làm thế với một tấm chân tình.
Ai nói trong tình bạn không có sợi tơ nối kết, khác là nó màu xanh. Khi hết duyên thì đứt. Có thể nối lại hay không, là ở ý trời.
Nó cưới vợ, tôi sẽ không đến. Tôi biết nó sẽ cười nhiều trong bộ đồ chú rể. Nó luôn là thế, hớn hở và toe toét trong những cuộc vui.
Ở bên này bờ, có lẽ một ngày nào đó tôi sẽ muốn biết nó sống có ra sống không, có hạnh phúc không, có bình yên không.
Một ngày nào đó. Không phải bây giờ.
Vì chúng tôi chỉ là BÈ.
